February 29, 2024, 4:43 am

Thơ Nguyễn Thu Hà Sg

Nhớ

Ngày không anh

Nắng loang nhọ thềm hiên bóng ngọc lan

 lặng gió

Chân ong hững hờ chạm hoa mướp rũ

Sẻ nâu uể oải chê vụn bánh gió vờn

Ngày không anh

Ly nâu lấm tấm mồ hôi đá tan trong như

 mắt ngước

Kiến hôi đậu kín vệt son trên miếng bánh

mì ăn dở

Sáng

Trưa

Chiều

Tối

Vẫn còn

Ngày không anh

Bản sonata hẫng buồn

Những nốt quen chợt chênh vênh như tay vẫy

Hoàng hôn lộng lẫy

Lịm nhanh trong chớp tắt đèn đường

Ngày không anh

Thế giới nghiêng nghiêng

Quên

Nhớ

Vô thường

Em lang thang giữa gối chăn sa mạc

Giật mình nghe trái tim vừa hát

trong vắt giọng tiên cá trút khúc biệt ly

Ngày không anh

Sáng

Trưa

Chiều

Tối

Nỗi nhớ lặng câm

Nỗi nhớ thầm thì

Cô đơn nở hoa ưu đàm trên da thịt

Những câu thơ rút linh hồn em

Dệt kén

Nỗi nhớ ngủ vùi trong đôi cánh chờ bay…

Đêm nghe

hương sữa tự tình

Đừng ghét hoa sữa nhen anh

Mùi hương đâu có tội

Mùi hương đâu nói dối

một đời nồng nàn

một đời hoa

Hà Nội lỡ hẹn vì ta

Hay ta mất nhau nên thu chẳng bao giờ chín?

Khi nỗi buồn đủ lớn

Anh à, em không còn thấy cô đơn

Đã có lúc trái tim em trách hờn

Đã nhiều lần nén lòng tha thứ

Vắt kiệt em cho cơn khát nơi anh

chẳng đủ

Em nhặt lên vụn vỡ

Tự tình.

Cuộc hẹn với thu em tới một mình

Nôn nao Tây Hồ chờ cơn gió trở

Đêm không anh, em ngồi nghe thu nén gió

Nép vào hương men thơm

Trong hương sữa vơi đầy

Đừng ghét hoa sữa nhen anh

Mùi hương đâu nói dối

Tại tình yêu luôn vội

Nên sữa phải nồng đánh thức heo may

Như chúng mình

Anh

Và em

Vì yêu

Nên còn lại đắng cay…

Lời thu

Lá gọi heo may về thành cổ

Cuống vàng khô nhựa ngọn còn xanh

Lá bay, nửa níu mùa đang ngọt

Nửa tựa vương hờn vai áo anh..

Lá chặn môi ai lời chưa chín

Đáy mắt chơ vơ những nỗi người

Lá hẫng tay ai mùa kí ức

Phủ gánh hàng hoa mưa lá rơi

Mưa ngỡ vừa tan mưa lại đổ

Cà phê thơm phố đợi nắng về

Lá in nốt lặng lên khuông gió

Mong gót giày ai cởi cơn mê

Sáng nay phố cũ nghe thu cũ

In dấu môi trầm lên lá rơi

Gửi vào xác lá lời thu sớm

Vàng xanh một kiếp tựa như người..

Tàn sen

Tây Hồ thoảng vọng chuông Trấn Vũ

Nắng nghiêng Yên Phụ hương sen phai

Vai lặng cùng vai nghe thu vỡ

Trên những tàn sen rám hình hài

Lòng hỏi Thu từng qua bao bận

Phố đông quên lãng bước chân chùng

Bàn tay còn vấn vương hơi ấm

Mắt đã xa vời, người đã dưng…

Sen gục cúi đầu bên Tam bảo

Khói trầm chân tượng quẩn hương bay

Nghe trên võng mái lời kinh kệ

Rót xuống hồn em những giọt gày

Sen rã nhị vàng trên cánh trắng

Chiều tô lộng lẫy sắc điêu tàn

Vai chợt đổ nghiêng. Hồn loang nắng

Ngực hẫng khoảng chùng tiếng chuông vang.

Say cùng Thị Nở

Nhan sắc cũng chẳng là gì, Nở nhỉ

Cong mày rồi cũng lại thẳng chót đuôi

Hềnh hệch khóc giòn như cười dan díu

Lá chuối ưỡn cong chỉ để lót Chí ngồi

Vô duyên cũng chẳng là gì, Nở nhỉ

Lối vườn khuya Nở cũng thức như Kiều

Một lần cháy cho một đời đốt dại

Cháo xanh hành đẹp hơn đất xanh rêu

Lu loa khóc chẳng được gì, Nở nhỉ

Giá cơn say hoá kiếp được khốn cùng

Màng trinh rách tựa mặt chồng vết rạch

Lò gạch nào lửa chẳng đốt bên trong

Gấm chắc chi bằng yếm sồi, Nở nhỉ

Vú càn khôn lấp kín miệng anh hào

Hoang thai vốn thích ngụ nơi bụng rỗng

Tử tế làm người mới khó làm sao!

Ừ, say nhé, hềnh hệch buồn Nở nhỉ

Nghe Nam Cao vẫn đang khóc Chí Phèo

Ừ, kệ họ, mình cứ say Nở nhỉ

Phố cao tầng - vạn lò gạch chưa rêu.

Nguồn Văn nghệ số 47/2023


Có thể bạn quan tâm