June 25, 2024, 6:28 pm

Thơ Hữu Thỉnh

Phú Vinh thôn

 

Tam Đảo nhắn về dăm bảy biếc

Mây dừng. Thăm lại Phú Vinh thôn

Trên đê ai quẩy hai triền nắng

Lụi cụi bầm chăm mấy luống vườn

 

Đất quê bắc bậc quanh sườn núi

Bạc màu, sỏi vón, tốn mồ hôi

Cỏ trung du đeo trên màu áo lính

Ra trận đùm theo vị sắn lùi

 

Duyên quê vàng ruộm hoa dưa chuột

Nón mới ai bưng vãn cả chiều

Người ta cười với chung thiên hạ

Mình cứ vơ vào lấm tấm yêu

 

Hồn quê vấn khói tròn khăn xếp

Mây cổ chùa xưa trưa phiêu diêu

Người đi còn ngoảnh hồi chuông vọng

Tre trúc ăn chay tiếng sáo diều.

Vĩnh Phúc, 28/5/2018

Hà Nội - 11/6/2020

 

Căn hộ biển

        Tặng đồng đội Trường Sa

 

Quây đại dương làm một căn hộ lính

lát biển làm sân

kê gió làm thềm

mây đến treo tranh lồng tứ hải

thuỷ triều đưa võng cõng trăng lên

 

Quây vô tận làm một căn hộ biển

lính đảo canh gần cơn bão xa

nhận mặt ngày đang tới

ngắm lưng ngày đang qua

ngắm bất trắc vần vụ

ngẫm tình nghĩa nhạt nhoà

chao chân trên thế sự

vừa hay nhận tin nhà

 

Quây thử thách làm một căn hộ thép

bốn bề chật trội tuổi thanh xuân

thở cùng nhịp biển, nghe trăng quẫy

xuân mới loi thoi, én liệng gần.

5/12/2012

 

 

Câu hỏi của vĩnh cửu

 

Từ nụ đến hoa là bao nhiêu bão?

Từ hạt đến mầm mòn mấy bận trăng?

 

Có bao nhiêu tương lai trong một chiếc vé tàu?

Có bao nhiêu quá khứ trong nụ hôn vừa chớm?

Có bao nhiêu phận người trong nức nở đời tôi?

Khởi 10-2019

Sửa 16-7-2020

 

Trong nhà Tagor

 

Trong nhà ông, tôi nhận ra

không phải sự giàu có nào cũng ti tiện

không phải sự đói rách nào cũng bao dung

 

này im lặng của hai nghìn bản nhạc

này lên tiếng của hai nghìn bức tranh

này những khu rừng thơ

chân dung ông, một tạo hóa hiền từ

 

ông dư thừa tài năng đến mức

quá nhiều vị thần nhờ ông mà được sinh ra

người làm lại thế giới này quá cũ.

 

vượt đẳng cấp để yêu một người dưới đáy

vượt tôn giáo để yêu một người khác đạo

vượt vàng son tìm ổ rạ ngả lưng

vượt Chúa để nhìn thấy bàn tay thứ hai

của Chúa(1).

 

ông tháo cởi giàu sang vuốt ve đàn gia súc

như người ta từng tháo mọi danh vọng

xưa nay

để kết bạn với mắt buồn góc khuất.

tôi gặp trong nhà ông nhiều sự quý phái

lỉnh kỉnh

nhưng nhiều hơn là những phận người

người ta bảo sông Hằng vừa đến thăm ông

để lại dấu chân nơi mái gianh đọng nước.

 

tôi xin ông một viên sỏi trong vườn

viên sỏi nhiều lần bước chân ông chạm tới

với báu vật hiếm hoi này

cả vũ trụ đang đến ở cùng tôi.

Tây Ben-gan 10/2014

Hà Nội 8/7/2020

______

1. Mượn ý câu thơ của R.Tagor: Bàn tay trái của Chúa thì đáng yêu, bàn tay phải của Chúa thì kinh khủng.

 

Sợ

 

Cha mẹ mất rồi, sống không nơi nào yên

đường trăm ngả khăn tang đều chắn bến.

mong quê mà sợ đến

sợ bước vào nhà.

sợ mở cửa

sợ im!

 

Bến cũ

 

Buổi sáng cố tình không chứng nhận

cho những giấc mơ

đêm mầu mỡ ai gieo gì tuỳ thích

viển vông mãi chán rồi, tôi quay về Bến Thực

tới bến rồi

kéo lưới:

hóa ra Trăng.

2-12-2011

 

Còn

 

Sông còn đem sóng ra lau?

giếng còn chum vại mo cau múc trời?

núi còn mỏi mắt mong mây?

chiều bao nhiêu gió rót đầy cổ kim.

 

 

Tạ ơn

 

Sau bao nhiêu vui buồn còn mãi xanh tươi

cái vẫy tay nõn nà trên bến phà Khả Do

ngày ấy

 

sau bao nhiêu tiệc tùng vẫn nhớ mẹ làng Gô

bên nồi khoai ngồi đợi

 

sau bao nhiêu chân trời vẫn nhớ chị da màu

tin ông chỉ đường cho ta ở sân bay Newyork

 

em xưa đã già

mẹ xưa đã mất

chị cách tôi bao nhiêu nước mắt

 

xin tạ ơn

những mảnh đời soi sáng đêm đêm.

Ngày 19-12-2015

Nguồn Văn nghệ số 44/2023


Có thể bạn quan tâm