Sự kiện nổi bật

Quà tặng tương lai

Lúc chúng tôi về đến cổng đã thấy trong nhà ngoài sân mọi người đang nhốn nháo. Đứa em trai đón tôi vào nhà, nói như trách móc: - Anh về trễ rồi. Tôi ào lại bên mẹ. Mẹ nằm trên giường chỉ còn thoi thóp thở, không biết gì nữa. Tôi cầm tay mẹ, bàn tay đã bắt đầu lạnh. Tôi gục xuống, khóc nức lên: - Mẹ ơi, con biết tin mẹ ốm nặng, con đã làm mọi cách bay ra thật sớm vậy mà cũng không kịp nghe mẹ dặn dò, để hai mẹ con mình được nhìn nhau lần cuối. Mẹ ơi, con có lỗi với mẹ.

Vợ chồng người đun Riu

Buổi trưa yên tĩnh ở một phòng hậu phẫu của bệnh viện đa khoa. Khi tôi và những người bệnh còn đang ...

Ông “giám đốc” nghĩa trang làng Mai

Người có công đầu tạo ra nghĩa trang làng Mai ...

Rừng thay lá

Cuối mùa mưa. Những cơn mưa thường nhật thưa thớt dần, có khi một tuần mới rớt xuống một trận mưa cu ...

Kếu mô đen

Bây giờ, làng Vũ Đại thay đổi chóng mặt. Cái gọi là làng chẳng qua là quen mồm, quen gọi thôi chứ Vũ ...

Mé đê yên ả

​Xóm trọ nằm ngoài đê ...

Thằng T đã về chưa?

Tôi tên là T, dân thành phố. Tôi chơi thân với thằng Đức từ dạo đại đội chúng tôi ở Nam Lào về Đồng ...

Nhỏ mà lớn

​Sáng nào Hoàng Em cũng ghé cà phê Cóc làm ly đen nóng. Xin rõ ràng vụ cóc nầy tí chút ...

Nghề làng

Đã quá nửa đêm. Ông Hào vẫn chưa chợp mắt. Không phải vì cái tuổi ngoài 70 khó ngủ mà chính cuộc gặp ...

Ông ngoại

Tôi rất hay sang quê ngoại. Cứ buổi chiều không phải đến trường hay không phải trông em là tôi lại n ...

Mùa cà phê ngát hương

Điểm kinh tế mới cheo leo giữa lưng đồi. Bao quanh là những miền hoang hắt hiu, mọc đầy cúc quì, cỏ ...

Đường hoa

Nghe tiếng con Lan Nhặt gào thất thanh từ đầu ngõ, Lợi quẳng bát cơm vừa đưa lên ngang mồm, chưa kịp ...

Gai sen

Cứ tầm tháng 5, đến hẹn lại lên, hoa sen trên đầm làng Yên lại nở rộ. Đứng trên đê sông Hồng nhìn xu ...