Nghĩ trong ngày đại dịch


Trong ngày đại dịch này tôi thường suy ngẫm về sự tồn tại sự sống con người, và về những việc tranh đoạt hơn/ thua, thiện/ ác đã/ đang xảy ra cực khốc liệt. Tôi nghĩ tới Thầy thuốc - người Bảo dưỡng cơ thể sinh học cho tồn tại con người. Trong bao nghề nghiệp, tôi xếp nghề Thầy thuốc cao quý ở ngôi số Một. Nghề gieo trồng ngũ cốc xếp vị thứ 2.

Tới đây, có thể gặp câu hỏi, gieo trồng ngũ cốc, thứ sản vật nuôi sống con người sao không ở ngôi số Một. Gì thì gì con người cũng cần phải được nuôi sống, sinh trưởng đã rồi mới tính đến “lão” đến “bệnh” chứ? Quả vậy, song xin thưa, ngũ cốc và hoa trái cùng các sản vật khác như cá tôm… hằng nuôi sống con người vốn có trong tự nhiên, thiên nhiên hoa cỏ. Nghề Thầy thuốc là một thách đố tri thức loài người tìm kiếm và chế xuất từ các thảo dược tự nhiên ra các bài thuốc cùng phương pháp chẩn/trị chữa bệnh, cứu sống và bảo dưỡng tuổi thọ cho con người, đó thực mới là sản phẩm/ nghề nghiệp nhân tạo quý giá bậc nhất mà chỉ loài người mới phát hiện được.

Nghệ thuật - thi ca và âm nhạc từ thuở sơ khai lưu truyền, kết tinh qua các làn điệu ca dao, dân ca - tiếng hát lời ru đã cưu nâng, di dưỡng giá trị tình yêu, điều thiêng cho phần sống tâm hồn con người, ở vị thứ 3.

Vị thứ 4, thứ 5… kế tiếp cho trăm nghề ngàn nghiệp đến kể tên tính tuổi.

*

Trong những ngày đại dịch nCoV con người như đã choàng tỉnh hiểu sự tồn tại của mình thật quá đỗi mỏng manh, và vì vậy càng bội phần cần được bảo trọng, trân quý từng ngày. Chỉ với một con nCoV vô hình vô lượng đã dư sức xô đẩy con người thế giới dạt từ Đông sang Tây. Phiêu dạt, nổi trôi tìm nơi an trú, mà ai biết nơi nào trên trái đất này an toàn được trước nó? Con nCoV đang là kẻ thù chung của loài người. Nó khiến mọi thứ vũ khí tối tân mà con người chế tạo ra thành rác rưởi vô dụng. Nó đang thắng áp đảo. Cho đến giờ này, ngày này, tháng này, ai thoát chết cũng chỉ có thể nói “tôi là người may mắn”.

Tai họa con nCoV gây ra đã rõ. Tuy vậy có câu “trong họa có phúc”. Điều may mà con nCoV để lại cho con người là sự tự nhận thức sâu sắc hơn về giá trị sinh tồn, sự gắn kết cá thể với toàn thể, về lẽ sống tin yêu, đoàn kết cùng nhau cưu nâng, bảo vệ lấy sinh mệnh, ngôi nhà trái đất, chứ không phải những thứ phù phiếm như tiền bạc, ngôi vị, danh vọng mà đời thường chúng ta từng xem đó là những mục đích cao cấp nhất cần vươn tới.

*

Trong cuộc chiến nCoV này chúng ta mất nhiều thứ. Kinh tế nhiều ngành suy giảm, thất nghiệp cao thêm. Có thể sẽ có những công ty phá sản, những gia đình lâm cảnh khó khăn.vv… Song cái được cũng không hề nhẹ. Như ở Việt Nam số người chết vì nCoV tới giờ này chưa có, nhưng số người chết vì tai nạn giao thông giảm rất nhiều. Đó là một giá hời lớn. Thêm nữa, có bạn nói vui ngày nCoV “người tham tạm quên nhũng”. Trong nhiều năm qua, chưa đoạn ngày nào con người Việt Nam thân gần nhau đến vậy. Mọi người như bớt đi sự thu vén, vơ véo riêng tư. Những giá trị cốt lõi của Quốc gia là sinh mạng người dân được Chính phủ lấy làm mối quan tâm quan thiết nhất. Những giá trị nhân văn trong mỗi con người được đánh thức sau một chặng dài chạy xô vì danh vọng, ngôi vị, hay bé mọn hơn vì miếng cơm manh áo. Chưa lúc nào lẽ “Nhiễu điều phủ lấy giá gương/ Người trong một nước phải thương nhau cùng” lại được thắp sáng lung linh trên chiếc giá gương Quốc gia cũng như nơi mỗi góc phố chân làng đến thế. Vậy là cái được thật cũng nhiều, cũng đầy đặn đấy chứ!

*

Có một giá trị đức tính ngỡ khiêm nhường ẩn khuất mà có lúc con người xao nhãng, chưa đề cao đúng mức, thì trước họa nCoV đức tính đó trở về đòi được gọi lên: tính thật thà. “Thật thà là cha quỷ quái!”. Tính gian dối sẽ sát hại chúng ta ngay tức thì. Sự thật thà sẽ cứu sống chúng ta. Xin hỏi các ông bà/ anh chị đã đi đâu, gặp gỡ ai… câu trả lời thiếu “thật thà” của một vài người không chỉ tự hại bản thân họ, mà hoàn toàn có thể dẫn đến sự vỡ toang cuộc chiến phòng chống dịch của cả đất nước. Và vì thế chắc hẳn chưa khi nào hàng triệu triệu con người, kể cả người vốn quen thiếu trung thực, lại cùng đồng tâm thù ghét tính dối trá, thói ích kỷ vô trách nhiệm với cộng đồng đến thế. Nhìn từ góc độ này chẳng phải cái hạn “nCoV” đã hóa ra một ông thầy nghiêm khắc giúp con người học lại bài thuở ấu thơ: “Nhân chi sơ tính bản thiện”!

*

Như đã khẳng định: Nghề Y là nghề Quý Giá Bậc Nhất. Cũng bởi thế nhân dân ta tôn vinh: “Lương Y Như Từ Mẫu”. Mẹ hiền của con người. Mẹ - Tổ quốc. Mẹ - trái đất. Cao quý nhường ấy còn nghề nào có thể so bì.

Cũng phải đến lúc cực lâm nguy, cấp thiết cần bào chế ra vắc xin, tìm ra phác đồ điều trị nCoV con người như mới nhớ lại thuở sơ khai tuổi người, khi cảm mạo gió máy, yếu đau, tính mạng bị đe dọa cũng chỉ biết ngửa mặt kêu “trời ơi, cứu con!”. Để rồi từ tiếng kêu cứu đầu đời đó mà đôi tay, cái miệng biết tìm ra vị thuốc trong điệp trùng cỏ cây nơi vườn ruộng hoang sơ, chốn rừng sâu núi thẳm.

Việc hái lượm, săn bắt ra đời cho con người miếng ăn, việc tìm vị thuốc trong cỏ cây để chữa bệnh và chỉ khi hai khả năng này song hành thì con người mới thực sự làm chủ được mạng sống của mình. Đến ngày tháng năm này đây, khi dịch bệnh nCoV đang hoành hành đòi cướp đi sinh mênh thì nhân loại thêm lần tìm vào nương thân nơi Thầy thuốc. Những Thầy thuốc mới có thể quyết định nhân loại sẽ tiếp tục tồn tại tự tin, khỏe mạnh hay không. Vì vậy chúng ta tin tưởng rằng, với quyền năng bậc nhất của mình, sớm thôi, các Thầy thuốc sẽ đuổi con nCoV về với xứ sở mịt mùng mê tối và vô cùng tàn ác mà nó đã sinh ra!

*

Bà Mẹ trái đất đã quá mệt mỏi với đàn con loài người trái tính trái nết. Muôn loài vốn thuận tự nhiên theo Mẹ, duy con người thường muốn cưỡng lại, chống lại luật tự nhiên. Tài nguyên bị khai phá cạn kiệt, môi trường, khí hậu bị ô nhiễm, uế trược lắm rồi. Mẹ trái đất đã muốn nghỉ ngơi và phải chăng, thật đau đớn, trớ trêu, trong đại dịch, đại khủng khoảng y tế, nhân đạo mà rất có thể cũng do lũ con tham lam gây ra lại là quãng thời gian Mẹ trái đất được nghỉ ngơi, tĩnh dưỡng. Mẹ trái đất biết việc hiểm ác mà con người gây ra cho đồng loại nhưng Mẹ đã chặc lưỡi buông tay, cũng như khi bà mẹ - con người đứng lặng nhìn đứa con ngáo đá mất tính loài dở trò điên dại. Mẹ bất lực và mẹ muốn nghỉ ngơi, tĩnh dưỡng. Các ống khói bớt xả khói độc ngùn ngụt lên trời, dòng người đã bớt đi sự xô chen hối hả. Sự tham đoạt hơn thua, cao thấp đã có phần dịu lại. Mỗi gia đình lại quây quần ấm nóng hơi người, bếp nhà nhà nồng nàn củi lửa, tiếng nói cười nở hồng trên môi con trẻ… Bao điều an vui bình dị, máu thịt thiết tha bấy lâu ngỡ đã ở ngoài đời sống chúng ta, nay mới trở về.

Bà Mẹ trái đất đang rất cần được nghỉ ngơi!

Loài người với quá nhiều lầm lỗi, quá nhiều tham vọng đã đến lúc cần tĩnh tâm, suy xét lại mình!

Nguồn Văn nghệ số 21/2020

Tin liên quan

Phát hành bộ tem đặc biệt chào mừng Đại hội Đảng lần thứ XIII

Bộ Thông tin và Truyền thông phối hợp với Ban Tuyên giáo Trung ương phát hành bộ tem 'Chào mừng ...

Hoàn thiện dự thảo Chiến lược phát triển văn hóa Việt Nam đến năm 2030

Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam chỉ đạo Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch hoàn thiện dự thảo Chiến lược phát ...

Hòa Bình – Miền sử thi

Hòa Bình – Miền sử thi là chương trình Ngày hội Văn hóa – Du lịch tỉnh Hòa Bình năm 2021, được khai ...

Đợt chiếu phim chuyên đề kỳ niệm 91 năm Ngày thành lập Đảng và chào mừng Đại hội XIII của Đảng

Các bộ phim kinh điển của điện ảnh Việt Nam như "Cơn lốc biển", "Vĩ tuyến 17 ngày và ...

Tâm thế mới của ngoại giao hội nhập

Nhiệm vụ trọng tâm của đối ngoại Việt Nam năm 2021 là tổ chức triển khai đường lối đối ngoại Đại hội ...

Suy nghĩ về quảng bá văn học nhân một vài sự kiện còn ít người biết tới

Giải Nobel Văn học năm 2020 được trao cho Nhà thơ Mỹ Louise Gluck. Trước khi nhận giải thưởng danh g ...

Mời độc giả đón đọc báo Văn nghệ số 4

​Báo Văn nghệ số 4 ra ngày 23-1-2021 có các nội dung sau: ...

Đợt phim chào mừng Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIII của Đảng

Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch đã ban hành Quyết định 204/QĐ-BVHTTDL ngày 19/1/2021 về việc tổ chức ...

Mạng xã hội toàn cầu năm 2020: Chấm dứt chủ nghĩa tân tự do công nghệ?*

Năm 2020, “năm thứ nhất” của đại dịch Covid-19, là một năm đánh dấu không chỉ sự khủng hoảng sức khỏ ...

Nhà văn Bích Ngân, Chủ tịch Hội Nhà văn TPHCM: Đặt trách nhiệm, nghĩa vụ phụng sự lên đầu

Kết thúc một kỳ đại hội đầy “trắc trở”, nhà văn Bích Ngân được bầu làm Chủ tịch Hội Nhà văn TPHCM nh ...

1.587 đại biểu dự Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIII của Đảng

Chiều 18/1, Ban Đối ngoại Trung ương Đảng chủ trì cuộc họp thông báo về Đại hội lần thứ XIII của Đản ...

Chính phủ giao nhiệm vụ quản lý nhà nước về di sản tư liệu

Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam vừa có ý kiến về việc giao nhiệm vụ quản lý nhà nước đối với di sản tư liệu ...