Gió mây vần vũ


Văn lấy hết can đảm vạch lá rừng lên núi Phi Nàng. Phi Nàng, tiếng Tày dịch ra là ma Nàng. Người già kể lại, ma Nàng là người con gái còn trinh tiết, bị nhà địa chủ xưa chôn sống cùng vàng bạc của cải để giữ của. Con gái còn trinh tiết thì ma mới khỏe. Đã có kẻ mua chuộc được thầy cúng lên núi Phi Nàng cúng ba ngày ba đêm với ý định đào lấy vàng bạc. Cúng đến đêm thứ ba thì thầy cúng hộc máu mồm ra chết. Các cụ già còn kể, đêm ấy núi như sấm động, gió quất ù ù, người ta thấy bóng một cô gái trẻ mặc áo trắng bay lên rồi tan vào hang đá. Chuyện chẳng biết thực hư thế nào nhưng cứ nhắc đến núi Phi Nàng là Văn sợ. Vậy mà trước khi chết, ông bác của Văn nhất quyết đòi mọi người chôn ông ngay cửa hang ma Nàng, cạnh ngôi mộ của một kẻ phản quốc. Đây là lần đầu tiên Văn lên núi Phi Nàng. Mọi năm công việc tảo mộ do bố Văn làm, năm nay bố mất, Văn phải làm thay.

Minh họa của PHẠM MINH HẢI

Hang ma Nàng đây, trước cửa hang có một mô đất như tổ mối, không văn bia, là mộ ma Nàng. Phía dưới, bên trái là mộ của ông bác, được xới cỏ, đắp đất hằng năm, văn bia còn mới, cái tên Nông Văn Lượng trên văn bia vẫn nét nguyên. Phía bên phải hang là một ngôi mộ nữa, văn bia vùi trong cỏ um tùm đã rất cũ, tên Hoàng Văn Phong phải nhìn thật kỹ mới thấy. Văn lại gần cửa hang, đặt đồ lễ xuống. Mây núi như một làn khói mỏng bao quanh, u uẩn. Văn cảm giác một luồng khí lạnh trùm quanh mình. Văn lấy bật lửa, thắp trên mộ ông bác ba nén hương. Bỗng Văn giật thót người, chân tay run lên bần bật. Trên mộ, một con rắn trắng đang nằm cuộn tròn. Theo phản xạ bản năng, Văn cầm cái cuốc đập một nhát trúng vào cổ con rắn. Vì tay run nên cú đập không mạnh lắm. Con rắn chui tọt xuống mộ ông bác. Ở chỗ con rắn vừa nằm lộ ra một chiếc khuy áo bằng bạc, to hơn bình thường, sáng lấp lánh. Văn tò mò, cầm cái khuy áo bạc lên, cho vào túi. Văn nhổ cỏ thật nhanh, bày lễ, quỳ xuống khấn vội vàng rồi về như chạy. Về đến nhà, người bải hoải, chẳng ăn uống gì, Văn trùm chăn ngủ. Giấc ngủ kéo đến mê mệt cùng một giấc mơ dài.


Xem bài đầy đủ trong thư mục Báo Văn nghệ >>>

Tin liên quan

Nồng ấm tình quê

Có một bài thơ trong tập thơ BAY VỀ PHÍA BÃO (Nhà xuất bản Văn học) của Nguyên Hùng khiến tôi bị ám ...

NHÀ VĂN LÊ LỰU, BÁO CHÍ VĂN CHƯƠNG THẲM NỖI NGƯỜI

Trong một ngày mưa tháng sáu, dù bộn bề công việc, vợ chồng tôi đã thu xếp về thăm nhà văn Lê Lựu ...

Kho báu từ sự tàn nhẫn

Cha tôi là một người độ lượng và tốt bụng, chắc chắn là như thế. Chỉ tội ông sinh ra trong một gia đ ...

Miền đất thi ca

Bình Định được mệnh danh là Miền đất võ Xứ văn chương từ những thành tựu có tính “truyền thống” lâu ...

Hành trình lên “Những ngọn núi ngân vang”

Bạn đọc Việt Nam và thế giới đã biết đến nhà văn Nguyễn Phan Quế Mai, tác giả của 11 đầu sách sáng t ...

Ký ức làng

Mỗi khi về quê, hễ có tí thời gian rỗi là tôi lại ra đê sông Mã, dạo một vòng từ cống Đồng Quí xuống ...

Từng có cây cầu ở Tekka

...Tôi thở nặng nhọc khi đi qua trụ đèn giao thông trên đường Selegie. Ở cái tuổi già nua này, tôi p ...

Lên Cao Bằng uống chè Phja Đén

Phải nói rất tình cờ mà tôi có chuyến đi Cao Bằng đầu tháng tư năm, chuyến đi nay mang đến nhiều th ...

Mỗi năm một vụ ngô bầu

Bây giờ thì rừng Đền Hùng ngăn ngắt xanh, từ chân đền lên đỉnh núi Nghĩa Lĩnh đều là cây bản địa, kh ...

Chùm thơ Sengchanh Soukhasem (Lào)

Nhà thơ Sengchanh Soukhasem, sinh ngày 25 tháng 5 năm 1956 tại Viêng Chăn, Lào. Cử nhân Sư phạm Pháp ...

Có một đường Trường Sơn “đặc biệt”

Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, đường Hồ Chí Minh xứng đáng được gọi là huyền thoại với 5 ...

Vài suy cảm về người Thái ở Đà Bắc

...Bản Chàm (xã Tân Pheo) là bản văn hóa của người Thái ở Đà Bắc, hội tụ đủ những phẩm chất, những k ...