Cơn mê hồn


Núi Vũ hiện phía trời xa. Nơi đó là làng tôi. Bản Phia Vu (núi Vũ) tên núi là tên làng nơi tôi được sinh ra, lớn lên. Rời quê đã mấy chục năm nhưng lúc nào cũng nhớ. Vì mưu sinh, lo toan khác nữa nên tôi ít có dịp trở lại, nếu có cũng thi thoảng. Đôi ba ngày thăm họ hàng, người thân lại vội đi. Thời gian chẳng mấy nhưng phần nào thỏa nỗi nhớ. Cái sự bình yên, đầm ấm khiến lòng thoải mái nhất là được nói tiếng nói của mình với người đồng tộc. Như hồi sinh thói quen phần nào đã bị đóng hộp cất giữ trong cái vẻ khôn khéo, chừng mực của dân thị thành. Thị thành ngụ cư thôi nhưng vẫn gắng theo đòi cho hòa đồng. Nay như chim về núi, không phải giả diễn, khuôn co, gò giọng khi trò chuyện. Ăn uống, nói cười thoải mái, thật lòng. Ai cũng thế, người nào cũng thế, chuyện đáng nói thì nói, không cất kín miệng cười. Ít nói là tính cách người rừng núi. Bản chất đó dường như còn nguyên ở một người tôi hằng quý mến; cứ mỗi khi có dịp về quê tôi thường ghé thăm. Là chú Tài. Chú Tài năm nay đã gần tám mươi, hơn tôi gần hai chục tuổi. Lẽ thường gọi anh, không hiểu sao tôi lại toàn gọi chú. Mãi thành quen không đổi nữa. Chẳng sao chỉ là cách gọi. Ngày tôi còn bé chú hay rủ đi câu tận sông Quy. Con sông thăm thẳm lắm cá, nhiều tôm. Tìm được nơi bóng mát, bên chân thác chú cháu ngồi thả câu. Chỉ hơn canh giờ chú đã giật được một khương đầy. Khương là cái giỏ đan bằng nan tre, cổ thắt, đáy rộng hình bầu dục xếp chật cá mõm lợn. Dù liên tục chuyển chỗ, không hiểu sao tôi chỉ câu được vài con cà rày, loài cá bụng trắng, lưng đen to cỡ hai ngón tay. Chiều xuống, thu cần đi về, tôi vừa chạy cho kịp bước chú, vừa ngó khương cá chú đeo bên hông. Chú nhìn xuống tôi:

Minh họa của PHẠM HÀ HẢI

- Cho tao xem khương của mày.

- Chẳng được mấy con, xem làm gì, xấu hổ lắm chú.

- Có sao đâu, một con cũng của mình câu được mà, đưa đây.

Tôi miễn cưỡng nghiêng khương cho chú ngó. Chú nhìn thoáng, rồi bảo:

- Ừ, ít lại toàn cá nhỏ! Đi câu ngoài chọn được chỗ tốt, phải biết kiên nhẫn nữa. Chuyển chỗ nhiều chỉ được loại cá một gắp chín con không đủ miếng thôi.

Không biết chú định truyền tôi kinh nghiệm hay an ủi? Bóng núi đổ dài mặt đường, trời chiều chuyển màu tím thẫm. Chuyển bó cần qua vai trái, chú lại bước như chẳng bận tâm điều gì.

 


Xem bài đầy đủ trong thư mục Báo Văn nghệ >>>

Tin liên quan

Hành trình theo dấu văn nhân

Ba ngày đại hội Hội Nhà văn Việt Nam với sự tham dự của 596 nhà văn kết thúc. ... ...

Đường hoa

Qua cầu Trưng là cửa ngõ xã biên giới Sơn Kim 2. Chạm vào Kim Bình, Chế Biến đã là con đường hoa. Ho ...

Ngôn ngữ và nhà văn

Nói đến ngôn ngữ, lại nhớ Tô Hoài. Ông là nhà văn Việt Nam đứng vào hàng giàu ngôn ngữ văn học nhất. ...

Mênh mang núi Tổ xuân bay

Từ xa xưa dãy núi Ba Vì được ông cha ta khẳng định: “Nhất cao là núi Ba Vì. Thứ ba Tam Đảo, thứ nhì ...

Xuân xanh trên đỉnh Pò Hèn

Tôi sinh ra ở vùng than Quảng Ninh. Địa danh Pò Hèn, vùng đất biên viễn miền Đông Bắc Tổ quốc, đã in ...

“Mệnh lệnh thép” trong chống dịch mùa Xuân

Là một trong hai địa phương xuất hiện những ca nhiễm Covid-19 đầu tiên của đợt bùng phát dịch lần th ...

Một cái Tết khó quên

Tết 1974 tôi ở lại với đội du kích xã ĐX (Điện Bàn, Quảng Nam). Đội có khoảng 12 người, sống trong m ...

Bên chén rượu vui ngày xuân

Chuyện vui là, ngày ấy, cơ quan báo Văn nghệ ở một tỉnh nọ có mười người là nam, nhưng chỉ được cửa ...

Cai thuốc lá

Chồng hút thuốc lá đã mấy chục năm. Từ thời chưa quen biết nhau, đến khi yêu nhau, rồi thành vợ thàn ...

Những ngôi sao phương xa

Tôi đến thành phố Frankfurt trong một đêm đầy sao. Những ngôi sao chảy tràn trên những biển hiệu quả ...

Chiếc lá của tôi

Quả là tạo hóa chơi cắc cớ thật. “Ngài” kiến tạo nên con sông Giồng Trôm thật là độc đáo: Sông lại b ...