Cô tôi


                                            

Mới ra khỏi nhà mươi bước chân, hai bên đường đã rắc tro thành hai vệt đậm y như vạch sơn ngoài quốc lộ lâu ngày không được sơn lại. Con đường chỉ đủ chiếc quan tài và người khiêng đi. Chỗ đoạn cong người đi sau vẫn phải giẫm ra khỏi vạch. Bà cô mù của tôi sống một đời nào có ác với ai mà sao người làng phải làm vậy.

 


Xem bài đầy đủ trong thư mục Báo Văn nghệ >>>

Tin liên quan

Chuyện về những người lính

Gần bốn mươi năm qua đi, ngồi nghe ông Hòa (xã Tản Lĩnh, huyện Ba Vì) hào hứng kể và đặc biệt với câ ...

Xuân về chợt nhớ thu sang

Có hai mùa đẹp nhất trong năm: mùa xuân và mùa thu. Nếu mùa xuân rạo rực lòng người với sự sinh nở c ...

Nỗi người lãng mạn

Về cơ quan chưa lâu, tôi được sếp tin tưởng giao cho trách nhiệm dẫn đầu một nhóm kỹ sư và công nhân ...

Người cận vệ của vua Hàm Nghi

Một người dưới xuôi thường lên xuống các bản làng dân tộc thiểu số bán muối và mua các sản vật của r ...

Phúc phần

Ở giữa bãi sông Hồng, nhô lên một bãi cát, những năm trước người ta còn trồng hoa màu những mấy năm ...

Cõi hoa

Cái đẹp khiến đời sống thêm phần hứng khởi, tô điểm sắc hương cho trạng thái tinh thần, quyết định t ...

Thương những mùa trăng

Buổi chiều, trên đường đi làm về, tôi tạt vào cái chợ cóc gần nhà mua cho bố mấy chục quả na chín. M ...

Cầu vào xóm Hạ

​Làng Phù Lưu nằm giữa hai bên con suối lớn có tên là suối Lam Khê. Dân cư làng Phù Lưu khai hoang l ...

Gió Trảng phình

Con cầy cun nhảy từ cây lội xuống bụi rậm bên đường làm Tiếp giật mình. Anh nhảy vội xuống xe, lấy k ...

Từ “Đào Mai Trang” đến hồn quê hồn lụa

Con sông Tân Giang (sông Cụt) phía Nam thành phố Hà Tĩnh mềm mại như một dải lụa uốn lượn có những c ...

Với Hà Nội mùa xuân

Với Hà Nội, từ mảnh đất cuối cùng của tổ quốc Việt Nam, dù hiếm khi được về thăm cội nguồn đất mẹ nh ...

Gạo trắng nước trong

Hùng Trần. Tưởng hắn họ Trần tên Hùng nên vỉa hè gọi vậy. Mới hay rằng đời sống rất nhiều điều thấy ...