Cô tôi


                                            

Mới ra khỏi nhà mươi bước chân, hai bên đường đã rắc tro thành hai vệt đậm y như vạch sơn ngoài quốc lộ lâu ngày không được sơn lại. Con đường chỉ đủ chiếc quan tài và người khiêng đi. Chỗ đoạn cong người đi sau vẫn phải giẫm ra khỏi vạch. Bà cô mù của tôi sống một đời nào có ác với ai mà sao người làng phải làm vậy.

 


Xem bài đầy đủ trong thư mục Báo Văn nghệ >>>

Tin liên quan

Mây cuối trời rơm rớm

Núi vốn hiền như đất! Rừng từ ngàn đời nay cũng vậy, che chở cho con người, nâng bước tiến hóa ch ...

Sóng ký ức

Thi sĩ Ronsard cho rằng thời gian tạo dựng chúng ta và cũng gặm mòn chúng ta. Ở một góc nghĩ khác, t ...

Hạt ngọc của Yàng

“Ơi thần! Ngày hôm nay chúng tôi bắt đầu trỉa lúa. Cầu cho trỉa lúa đầy đất. Cầu cho lúa mọc đầy lỗ. ...

Hai đời nhà láng giềng

1. Dù đang lúc tang gia bối rối trăm sự nhưng ông Nhân, trưởng nam, bố của Đức vẫn kéo con ra một ...

Một khoảng trời mây trắng

Hoa gạo rụng đỏ, lúa đông mướt xanh. Cỏ ven bờ đê thi nhau trổ hoa, sắc trắng tinh khôi làm ...

Thăm thẳm bóng người

Trại phong bỏ hoang. Sát dưới chân núi ngay mé rìa thành phố, nằm cuối con đường đất đỏ đầy những ổ ...

Từ vết thương người lính Mỹ

Câu chuyện tôi đã được nghe nhiều người nói, nhưng vẫn cứ mong chính ông, người trong cuộc kể lại. B ...

Bất tử màu tím hoa mua

Ngã ba Đồng Lộc đang vào hè, nhưng dường như mọi cảnh vật ở đây vẫn lạnh ngắt trong thinh không. Mây ...

Nghe tiếng cổ cầm thả từng giọt nguyệt

Tự bao giờ con đường dốc Bến Ngự ở Huế đã neo đậu vào trí tưởng của tôi hình bóng một giai nhân thấp ...

Hoa muối biển

Không ngờ Thản gặp lại Biền ngay trên bãi biển Sầm Sơn. Đúng lúc chồng cô, Vững vừa n ...

Tiếng kêu bầy chim sẻ

Phương kéo chốt, đẩy tấm cửa thiếc ra nhìn trời xem nắng đã lên chưa để còn mang mớ đồ ẩm ướt hôm qu ...

Chim ngụ cư

Thế là hết mùa thu. Mấy hôm nay đã chớm đông nhưng tiết trời chẳng mấy lạnh. Ngày nào vào giờ này tô ...