May 26, 2024, 12:12 am

Thơ Vân Phi

Trọ những cơn say

Thì thôi nhé, tháng năm là vô tận

trọ một đêm say khướt với trăng buồn

gặp rồi biệt

rồi xa

rồi nhòa nhạt?

hay là ôm mộng kiếp những buồn vương

người đã kịp dạy ta một bài học

rồi ghim lên lỗ chỗ tim này

ta đâu biết

khói sương là nước mắt

nên trùng trùng hư ảnh

những cơn say

Nơi một con tàu rời đi

Chẳng có cái bóng nào của hoàng hôn

chỉ anh và con đường mưa móc

làm sao rửa trôi nỗi buồn

anh cố lần dò điều gì quen thuộc

nhưng chỉ những cú ngã sõng soài

vào ngục thất của cơn mê

em - mùa thu

võ vàng nơi ánh đèn xóm trọ

lanh lảnh trong đêm tiếng guốc gõ ga tàu

hoang vắng phủ đầy phố thị

con tàu chở ánh sáng ra đi

anh trở về làm gã lang thang

thôi nuôi nấng một niềm hạnh ngộ

bó vỉa lòng mình

phía chấp chới cơn mê.

Nguồn Văn nghệ số 52/2023


Có thể bạn quan tâm