March 2, 2024, 9:08 pm

Thơ Thanh Thảo

Bảo “Bất thường”

                            Tặng em Bảo

đột ngột hiện ra

râu và tóc

sau 30 năm

vẫn là Bảo lênh đênh

xe đạp xuyên Việt

vẫn là Bảo ngông nghênh

“lơ” xe Hải Âu du lịch

vẫn là Bảo liên miên

tiếng Nga mưa nặng hạt

trên xích lô anh em mình đã hát

cùng bác “tài ba bánh” cô đơn

trong khách sạn anh em mình đã nốc

nhiều chai “lá lúa” thơm

ta có một người bạn chung

Nguyễn Trung Đức

người đến từ hành tinh khác

cười vô tư như Liên Xô

sụp đổ

 

đột ngột biến mất

30 năm

 

tái cấu trúc

đổi mới hay là chết

 

30 năm

 

chỉ tóc râu là khác biệt

ngày xưa Bảo cực hồn nhiên

bây giờ già như qui luật

ngày xưa đưa bạn bụi đời vào khách sạn du lịch

bây giờ bưng mâm nhà hàng sực nức

mùi chiên xào

 

đời cần chúng ta phục vụ

dù để tóc hay cạo râu

dù trẻ trai hay già ngắt

cứ tươi vui lẫm liệt

như một chiếc xe đạp cà tàng.

 

 

Tôi nghĩ tới

những người phụ nữ ấy

 

giữa những chém gió những tung hô bèo bọt

tôi nghĩ tới những người phụ nữ

dậy từ lúc hai giờ sáng

ra chợ đầu mối, kéo xe hàng

4.0 là cái chi, các chị đâu màng

chỉ biết cong người kéo xe mỗi chuyến mấy

chục ngàn

nếu một ngày robot thay các chị

ngày ấy gia đình chắc đói ngang

 

dù vô cùng khổ ải

bán sức cho ta chút tiền lẻ

nuôi con 

không biết tám tháng ba vì ngày nào cũng

 là ba tháng tám

là gạo tháng Giêng tiền tháng Chạp

 

còn được kéo xe là còn hy vọng

còn người thuê kéo xe là còn hy vọng

còn kéo được xe là còn hy vọng

 

các chị đã dạy tôi, sống

là ăn chưa no nhưng vác nặng

35 tuổi hay 75 tuổi

còn kiếm ra tiền là còn hy vọng

cho tới lúc

không còn kéo nổi cái gì

là đi.

 

 

Tháng bảy mưa ngâu

 

mưa rả rích ngược đường sông Lô

mưa mờ che dãy núi nhấp nhô

mưa như nước mắt người lính cũ

khóc bao đồng đội tới bao giờ

 

mưa ngâu góa phụ trẻ khóc chồng

mưa ngâu Chức nữ biệt Ngưu lang

những hồn lưu lạc trong khe núi

có về đây như một tiếng vang?

 

Thanh Thủy Vị Xuyên bao nhiêu năm

các anh cùng đất đá ăn nằm

“chết thành đá linh hồn bất tử”

mưa ngâu tháng bảy hóa mưa dầm

 

mưa ngâu trắng trời nước mắt tuôn

mẹ cha chết lặng trước mưa buồn

con đi ngày ấy còn quá trẻ

cây bưởi nhà ta quả mới ương

 

con chưa biết mưa trên giàn trầu

chưa từng hò hẹn dưới hàng cau

con đi đi mãi về hun hút

cho tới ngày con hóa mưa ngâu.

 

 

Biết không biết

 

tôi đi miết về cái gì không biết

biết làm chi không biết chẳng hề chi

có người biết cứ như đang tuốt lúa

rạ trơ rồi cái biết cứ y nguy

có người đi chợt ngoái đầu nhìn lại

ngẩn ngơ tìm cái biết phía sau lưng

nào ngờ đâu cái biết chạy trước mình

nhởn nhơ như phi công lái gió

 

thà cây kia cứ đứng im một chỗ

biết là vui không biết cũng là vui

mỗi buổi sáng anh cúi đầu tưới nước

cây nhìn anh lấp lánh ánh xanh tươi

 

có thể cuộc đời ta chỉ vậy

biết là người không biết cũng là người

mây biết gì bay thanh thản ngang trời

chim biết gì cứ véo von tiếng hót

 

ta ở mãi trong nhà nên không biết

gió ngang qua bụi trúc nói điều gì

nhưng gió bay quá nhanh làm sao biết

bụi trúc kia khẽ lắc lá thầm thì.

 

 

Những người bạn

của Kim Đồng

 

những người bạn của Kim Đồng

ngồi bán hương trước mộ anh

sau bảy mươi năm

những bà cụ già như núi đá

tóc không mây trắng

da chẳng đồi mồi

mà loang lổ đất thung Hà Quảng

nửa đen nửa nâu

 

ngồi bán hương

bên mộ người bạn thời chăn trâu

Dền* ơi, bạn dừng năm mười bốn tuổi

còn bạn của bạn chậm chạp lê cho hết vòng đời

 

bán hương ngày được dăm ba nghìn tiền lời

tiền ấy bạn cho, bạn đã chết

người chết nuôi người sống được sao?

 

sao không được

 

mười hai giờ trưa

khói lên thẳng lưng còng xuống

nước mắt khô ngay trên mí mắt

có lẽ do trời nắng quá.

______                                                 

* Liệt sĩ Kim Đồng tên thật là Nông Văn Dền.

Nguồn Văn nghệ số 35+36/2023


Có thể bạn quan tâm