June 25, 2024, 8:01 pm

Thơ. Nguyễn Nhã Tiên

Chiều đã tàn rồi

 

Chừ tôi với một sông dài

nối câu hát dạo ra ngoài chân mây

ngày không

mượn chút vơi - đầy

sóng lao xao bớt lẻ bầy em ơi

 

Thà trôi, thả một đời trôi

mặc sương tóc lẫn mây trời phù vân

bàn chân mòn nhẵn đường câm

tôi còn gió       

kẻ tri âm

cuối cùng

 

Sương gieo trên cỏ hoang đường

cớ gì giẫm nát nỗi buồn không tên

lối này nhớ

lối kia quên

ngõ lòng tôi nắng qua hiên, xế rồi

 

Thì thôi, chiều đã tàn rồi

mệnh sông tôi chảy mù khơi cuối ngàn

hẹn em

kể như cát lầm

bể xưa tôi đắp thanh xuân thành... rừng!

 

 

Khoảnh khắc

với Hoàng Thành

                    

Làm sao giải mã được em

nghìn năm và nghìn năm nữa

sự sống nhân danh ngọn lửa

kể lể qua mỗi tàn tro

 

Xạc xào lá kể hư vô

thu đi quạch màu ngói đỏ

rêu xanh con đường sử cổ

 tầng tầng chống chọi lãng quên

 

Những sao Văn giang hằng đêm

lung linh tài hoa nhan sắc

ngút ngàn dấu chân trước mặt

vô tận con đường sau lưng

 

Đền đài gạch đá tịch ngôn

lòng ta lung lay bóng nguyệt

cổ phong kể từng câu chuyện

mây bay run rẩy tâm hồn

                    

Thăm thẳm ánh nhìn mênh mông

hoa khói đầy tay tôi nhặt

cô gái hái sen ngày ấy

thả sóng bây giờ Hồ Tây

 

Xin nghìn năm khoảnh khắc này

quang ba rọi từng gạch vỡ

vĩnh hằng tro than bụi đỏ

lặng câm tôi cháy thành lời!

 

 

Thanh minh ở Sài Gòn

 

Thanh minh em về tảo mộ

còn anh dong  tuốt Sài Gòn

cỏ xanh đâu mà anh đạp

đại dịch còn lạnh bàn chân

 

Thanh minh Sài Gòn nắng lắm

nhớ nhà, gác trọ ngắm sông

lục bình lang thang dăm nụ

đủ nghe tím tái trong lòng

 

Quê  xa... trời mây lơ đãng

đường thiên lý khói xây thành

sơn khê vàng phai cổ độ

như tạc vào bóng núi xanh

 

Ngu ngơ lạc đường hẻm nhỏ

quê mùa lớ ngớ chân quê

nhà ai tường cao kín cổng

mùa xuân không chỗ anh về

 

Phố người, chao ôi gió lạnh

đường xuân hoa cỏ bạn bè

thanh minh, thôi đành quán trọ

Sài Gòn mỗi người một quê.

Nguồn Văn nghệ số 41/2023


Có thể bạn quan tâm