May 22, 2024, 2:11 pm

Thơ Lữ Hồng

Tự khúc

 

Cha chở than về phía ngoại ô

bóng tối òa lên mắt Mẹ

sương sẫm ven đồi củi ướt

những hòn than chưa kịp hồng

 

Tiếng khóc vầng trăng

xé tháng Giêng

đĩa dầu in bóng…

 

Hơn ba mươi năm tôi chẳng dám khổ đau

cứ cười như chim rừng đã ăn vừa quả ngọt

lẻ bóng thị thành

nửa đời lối nhỏ

tháng ngày im lắng sương rêu

 

Đêm chữ nghĩa trụi trần

bài thơ xoàng tôi không bán được

mọt gỗ từng câu

 

Chạng vạng lòng Cha

tinh mơ tiếng Mẹ

tôi cọ mình nương náu

bốn vách nhà thưng ván những ngày xưa.

 

 

Thư của biển

 

Ngủ đi em

để mặc sóng nghiền tôi với gió

tôi chẳng muốn là tôi

đêm chẳng là đêm nữa

dẫu mai này ra sao

 

Ngủ đi em

hãy mơ thấy biển một lần say

“sóng đã đập vào lòng tôi rách rưới”

em hãy cứ là em

tôi chẳng là tôi nữa

nhận làm chi một nỗi đau dài

 

Ngủ đi em

thành phố không còn những kẻ mộng mơ

khói thuốc trên tay bập vào khuya khoắt

như giấc mơ em đón bước tôi về

 

Ai viết thư trên ngàn cánh sóng

nghe nôn nao phía biển phập phù

rót rỗng lòng ly rượu

sao vẫn kín phong thư.

 

 

Một khúc à ơi

 

“Con cò mày đi ăn đêm”

lời ru xáo măng chín ruột

mưa thắt đường về

đỏ mắt cò con

 

À ơi

ai khóc Mẹ ruột mòn

hoa trắng mồ côi

cơm chiều trắng muối

nhớ vòng nhang tay Mẹ đơm hương

 

À ơi

tóc Mẹ bầm sương

chái bếp lạnh đau

ai mồ côi đốm lửa

 

Chiều nay mưa đổ

khúc ru thầm

                   dáng Mẹ buồn tênh.

Nguồn Văn nghệ số 13/2024


Có thể bạn quan tâm