June 13, 2024, 7:28 am

Thơ. Lê Quang Sinh

Trước mộ mẹ Tơm

 

Có bao nhiêu lối cỏ đã thành đường

Bao túp lều rơm đã thành phố xá

Có bao nhiêu vầng trăng đã thành đôi

thành lứa

Mây khói hư vô một bóng con người!

 

Con khấu đầu trước mẹ, mẹ Tơm ơi!

Sao cây phải cố hoa, sao hoa phải cố thắm

Sao biển ngoài kia phải cố dài cố rộng

Trước mộ Người mình cố tốt đẹp hơn!

 

Cua búng càng đua với cá với tôm

Con nghe rõ tiếng cựa mình của đất

Trưa Hanh Cát thanh minh như tích mật

Bỗng tràn ra hoa lá khắp trong vườn.

 

Chiếc tông đơ giấu anh Hậu, anh Sồ

Hũ sành nhỏ nén một bồ thấp thỏm

Rổ rá ông đan bao nhiêu hy vọng

Khoai sắn cõng cà lội mặn ngày ba...

 

Mẹ mong manh như cọng rạ nắng già

Nhặt nhạnh, góp gom, nhịn nhường,

chịu đựng...

Nước mắt ứa để chân quỳ thấp xuống

Con hiểu vì sao lối cỏ thành đường.

 

Chánh Tổng làng như con cú ăn sương

Mẹ quyết liệt để đất này sống sót

Giờ mẹ ngủ ngàn thu yên giấc

Dưới cát sâu là long mạch quê mình.

 

 

Lên Tà Xùa

 

Thôi kệ mưa Hoà Bình

Lên Tà Xùa săn nắng

Đường như sợi dây chùng

Loằng ngoằng quanh vực thẳm.

 

Rượu ngấm từ đêm qua

Đến giờ còn ướt mắt

Muốn ôm hết cả trời

Mà mưa giăng dằng dặc

 

Quá nửa chừng câu hát

Mây ùa vây trắng đèo

Thác nào rơi vô định

Tuột mất chiều trong veo

 

Muốn làm trái sơn tra

Mềm môi người hái quả

Muốn cuốn hết Tà Xùa

Tung mù lên vách gió.

 

 

Đợi thu

 

Tưởng hè nóng không thể nào hơn nữa

Dại dột chi gieo kiêu hãnh làm gì

Cây ấp mặt buồn còn hơn héo úa

Buổi chiều cùng sót lại tiếng chim ri.

 

Hè đã cuối mà mùa thu chưa tới

Những cơn mưa thường kèm với bão giông

Những cơn mưa! Ôi, làm ta ướt mặt

Chớp nhà ai mà sắt đá, lạnh lùng.

 

Dù còn đó những cầu vồng ngũ sắc

Ta một mình vẫn ngóng chút mây thu

Đợi chiếc lá từng làm ta xào xạc

Mẩu trời xanh khuất lấp phía xa mù.

 

Ngày mai, ngày kia...Thì ta vẫn đó,

Tiếng chim ri mang hy vọng cuối ngày

Ngày mai, ngày kia... Thì ta vẫn đợi,

Cọng gió vàng năm tháng lại trong tay.

Nguồn Văn nghệ số 40/2023


Có thể bạn quan tâm