June 13, 2024, 7:44 am

Thơ. Bạch Diệp

Bữa tối

 

Thắp lên phía hoàng hôn

Ngọn nến vàng

Bình hoa cúc

Cùng ánh sáng một vùng biển hẹp

 

Chiếc khăn bàn ren xanh

Bờ rào bí ẩn dưới trăng

Mọi vật đang di chuyển hay đứng yên

Những ngón tay duỗi như vừa qua một điệu

huýt sáo

 

Từng có những cú dội như sóng Ép vào

ngực siết chặt

Từng rượt đuổi như những đám mây ngoài

cánh đồng cô đơn

Từng chìm sâu tới đáy những hoang mang

 lụi tàn

Những vòng xoáy và sự vờ vĩnh của những

 viên thuốc ngủ

 

Đám mây buổi chiều

Loé một ánh xanh qua ô cửa

Chúng ta xếp tay trước dao và nĩa

Giây khắc của lòng biết ơn 

Như mùi hương bánh nướng toả khắp

căn phòng

Chẳng ngẫu nhiên

Sự hội tụ này- một “quãng nghỉ”

 

“Mỗi bức tường là một cánh cửa”*

Món đậu hầm hứa hẹn một lần nào đó

Sánh lên mặt đĩa mời gọi

Mùa đang đi qua với những lí lẽ của trời  đất

Thật tuyệt cái kết này

Chúng ta cùng cười trong ánh sáng  

Trước vùng biển hẹp 

Mùa Thu...

______

(Chữ của Ralph Waldo Emerson)

 

 

Không bao giờ nữa

 

Những vệt buồn trên tấm toan mùa đông

Co ro con đường 

Dòng sông lạnh

 

Ngày vội vã che ngực áo tiếng thở dài

Đêm giấu nụ cười nơi mắt bão

Gió vần vũ cào lên ô cửa khép

Để chôn vùi 

Hay để tiếc thương

 

Chúng ta đi qua những con đường

Ngày tháng in đầy dấu chân người khác

Váy áo em mang

Bài thơ em viết

Làm sao anh nhận ra

 

Mùa những bầy chim bay đi

Tiếng hát nguôi trên cột buồm đã gãy

Thiếu phụ xé tấm khăn choàng gió

Gột hết phấn son trên đôi gò má

Gập mình 

Soi bóng mình đau

 

Mùa đông

Gió lạ về bên sông

Có ai đó làm điều chẳng nỡ

Có kẻ ngậm ngùi

Không bao giờ nữa...

Nguồn Văn nghệ số 40/2023


Có thể bạn quan tâm