May 26, 2024, 1:09 am

Thơ Nguyễn Nhã Tiên

Tháp cổ

 

Dường như rất sâu trong hoàng hôn

của tháp

ánh chiều phai, gạch ấm tay người

có thể nào một linh hồn của đất

còn lang thang trong gió thoảng tiếng ca Hời

 

Không rõ lắm, sao quanh đây lặng thế

sao quanh đây rờn rợn vết điêu tàn

chẳng thể hiểu điều gì còn - mất

nhưng gạch này

tiếng nói của thời gian

 

Không rõ lắm

mà sao thiêng quá

đến hoàng hôn cũng đỏ lựng môi người

những vị thần chừng như trong gió

nhan sắc này để thờ phượng em ơi !

 

Dường như hoàng hôn nói lời của tháp

hơi thở lạnh rêu

đốm lửa lập lòe

người hỡi người những nghìn năm trước

lặng im thế này tôi nói có nghe.

 

 

Lời thì thầm của gió

 

Vườn xanh gió kể đời cây

sương gieo trên cỏ gọi ngày hoa niên

tơ chùng nắng xế qua hiên

dường như có khói tóc phiền muộn bay

 

Gom vàng một buổi chiều phai

bàn tay run

chạm hình hài

tóc sương

mây lam ửng sắc trời không

tiếng con dế gáy đã từng quen nhau

 

Mây còn lưu dấu ngàn sau

nắng thủy tinh

lấp lánh màu thời gian

nhẹ tênh cung bậc hòa âm

thềm rêu in bóng trăm năm xanh rờn

 

Mỗi cây cỏ

một linh hồn

siêu hình mà rụng nỗi buồn đầy sân

nhặt từng phiến nắng mùa xuân

tôi nghe tiếng gió thì thầm

tìm nhau!

 

 

Tiếng Khuya

 

Chuyến tàu ấy đã khuất vào thăm thẳm

đã non cùng

đã bể tận

đã đâu đâu

sao ngọn đèn vàng trong mắt tôi chưa tắt

mỗi một ánh lên là văng vẳng tiếng còi tàu

 

Dường như cái ngày mùa đông em lên tàu

                                    bỏ quên lại rêu xanh

những mật ngữ thời gian biếc từng âm sắc

để mỗi bận chuyển mùa xôn xao gió bấc

cứa vào ngực tôi ngọt xớt tựa dao mềm

 

Thôi nhé, đường quên không ngoái lại

tôi còn mưa nắng để tình nhân

còn một vườn hoang hồn cỏ dại

một tiếng dế kêu đủ bận lòng

 

Không nên nổi đường dài giờ trú ngụ sân ga

nương náu chia xa, ăn nhờ tiễn biệt

tàu đến tàu đi dốc vào tôi kỷ vật

mỗi tro than tôi tạc một hình hài

 

Những nhớ quên xây đắp đền đài

hư vô cả thôi sao ngàn tiếng vỡ

ai như tiếng ngọn bấc khuya lang thang

đầu ngõ

không một bóng người mà ngực nhói

âm vang!

Nguồn Văn nghệ số 50/2023


Có thể bạn quan tâm