March 5, 2024, 4:09 am

Chân dung dĩ vãng. Truyện ngắn dự thi của Đào Quốc Vịnh

TẬP ĐOÀN THACO HÂN HẠNH TÀI TRỢ CUỘC THI TRUYỆN NGẮN BÁO VĂN NGHỆ 2022-2024

Khó khăn lắm nàng mới quyết định đến gặp hắn. Có thể sẽ là một kết cục còn bi thảm hơn, bởi vì đã gần ba mươi năm rồi còn gì. Hắn đã đoạn tuyệt với nàng để đi theo một cô gái Nga có mái tóc vàng óng, đôi mắt xanh thăm thẳm và hai bầu má tròn, với làn da trắng mịn nuột nà như trong những bức tranh vẽ về các cô gái đồng trinh thời Phục Hưng.

Nàng đã từng yêu hắn. Yêu đến cuồng dại. Yêu đến mông muội. Nàng đã từng cáo ốm cả một tuần bỏ học lễ để đi về một xóm chài ven biển quê hương hắn. Đã bỏ ngoài tai thất cả những lời ong tiếng ve về mối tình giữa nàng và hắn, chênh vênh như quả trứng đặt ở ngã ba cái chạc cây nơi đầy gió và cát bụi. Rồi chính nàng đã căm ghét hắn. Nàng căm ghét kẻ phụ tình. Kẻ đã biến cô gái trong trắng như nàng, đài các con quan như nàng trở thành một người đàn bà ở độ tuổi mười chín rồi bỏ rơi nàng.

Minh hoạ: Ngô Xuân Khôi

Cả tuổi trinh nữ của nàng đầy ắp những ước mơ, như nắng cuối xuân sắp chuyển sang hè, hừng hực, bức bối, luôn muốn được thả hồn bay bổng giữa mênh mang trời đất, thì gia thế nhà nàng, sự đài các của nàng lại bó chặt nàng lại. Bó chặt đến nỗi nàng luôn phải tỏ vẻ ra đoan trang trong một khuôn phép đạo đức đến cứng nhắc. Nàng từng lạnh lùng với những người bạn khác giới suốt tuổi ấu thơ. Những người khác giới cùng học ngưỡng mộ nàng, luôn coi nàng như một nàng tiên tài giỏi, đẹp đẽ của một thiên hà khác giáng trần, chỉ để chúng ngưỡng mộ, thầm khao khát được một lần cầm lấy cái cổ tay tròn trịa, trắng ngần và chắc chắn là mát lạnh như thạch của nàng, mà không một kẻ nào dám buông lời bông lơn tán tỉnh nàng. Nàng từng thèm khát có được những lời nói ngọt ngào của lũ con trai dành cho nàng…Chính vì vậy, như một con chim bị tù hãm lâu ngày trong một chiếc lồng son, dù chỉ gặp hắn một lần trên chuyến tàu Hải Phòng đi Hà Nội, nàng đã bị đôi mắt có thứ ánh sáng sắc mạnh như lưỡi dao cau, nóng bỏng như một ngọn lửa thần mà nàng đã đọc đâu đó trong các câu chuyện cổ tích, làm nàng run rẩy như bị bắt mất hồn vía. Tiếng sét ái tình đã làm con tim nàng loạn nhịp. Khi hắn đã đến ngồi ngay cạnh nàng, một cảm giác lâng lâng của cô gái mới lớn, sống với những mối tình sâu nặng trong những cuốn tiểu thuyết dày cộp nhiều hơn là sống với con người nơi thực tại, đã đánh thức cả hệ thống cảm giác, tri giác của nàng. “Em là người Hà Nội à?”. “Sao anh biết?”- Nàng run rẩy.  “Nhìn là anh biết”.  “Biết thế nào?”- Nàng e lệ… Hắn đã nói với nàng bằng những lời mộc mạc nhất. Trong những lời nói của hắn không tránh được những từ đệm, những tiếng lóng mà bọn con trai Hải Phòng thường nói. Nàng cảm thấy thích thú vì cuộc làm quen trên chuyến tàu sáng hôm đó…

Hắn học cùng trường với nàng nhưng hơn nàng ba tuổi. Đi bộ đội về thì hắn vào đại học. Nàng học khoa đào tạo trong nước, còn hắn học tiếng để chuẩn bị du học. Nàng đã bị hắn chinh phục ngay từ lần đầu gặp mặt. Rồi mỗi buổi sánh vai đi bên hắn, nàng cảm thấy kiêu hãnh vì có một chàng trai đa tài đã yêu thương mình. Đấy là cái lần nàng ngồi bên hắn. Sà vào vòng tay ôm xiết của hắn. Hắn vục mặt vào mái tóc đen, dầy óng mượt và hà hít cái hương thơm của suối tóc nàng. Nàng chìm vào những cảm giác mơn man, hạnh phúc. Mắt nàng nhìn về phía xa tít tắp, nơi những đợt sóng dào dạt, dào dạt xô về phía bờ cát nàng đang thả hồn vào cõi yêu đến cuồng say. Bàn tay thô ráp của hắn lần mò, bật từng chiếc khuy áo trên ngực nàng. Nàng bất giác cảm thấy nhói đau. Đau thấu trong tận tâm can. Cái đau lan dần lên khắp cơ thể, rồi sau cái đau thót ngực ấy là một cảm giác từ sâu thẳm như nôn nao, như chờ đợi, như dướn lên thèm khát những cảm giác nhói đau đang đánh thức những tri giác nhục dục trong nàng. “Đau anh…! Đ…a..u a..nh…!”. Nàng quay lại, ôm ghì và vít cổ hắn xuống. Những cơn mưa hôn xối xả tràn trên mắt, trên mặt, trên môi nàng. Hắn ấp mặt vào ngực nàng. Hơi nóng cuồng si của hắn chuyền sang nàng. Toàn thân nàng nóng ran lên. Nàng chìm vào cõi vô vi. Hai mắt nàng không còn nhìn thấy gì nữa. Tiếng sóng biển ì ầm xô bờ ngay cách nơi hắn và nàng đang quấn quýt bên nhau chỉ vài chục bước chân mà nghe như xa vời vợi. Lúc thì thầm, lúc dồn dập như một bản nhạc không lời mà thi thoảng nảng vẫn bất chợt nghe văng vẳng trong đêm. Bàn tay hắn sờ soạng, xoa xoa, lúc nhẹ nhàng mơn trớn, lúc dữ dội như một con thú muốn ăn tươi nuốt sống nàng. Đêm không trăng, không sao. Chỉ có ánh sáng mờ ảo từ đầu những con sóng xô bờ hắt lên thân thể trắng ngần của nàng. Mong manh nhưng huyền ảo. Hắn vùng vẫy cái bản năng của một con đực khi đã đưa con cái vào một cảm giác vô vi phó thác cho duyên phận. Đó là giờ phút thiêng liêng nhất với cuộc đời nàng. Một cảm giác đau đớn, buốt nhói mà mỗi người phụ nữ chỉ cảm thấy có một lần trong đời. Nàng cố giãy giụa để thoát thân, thì kỳ lạ, giữa nàng và hắn lại cứ xoắn xuýt vào nhau như không thể tách rời. Nàng lịm đi trong đau đớn mà tràn ngập si mê. Bên tai nàng vẫn là những âm thanh trầm bổng của một bản nhạc không lời. Sóng biển dập dờn vỗ ngay vào thân xác nàng. Nàng cảm thấy hơi ấm nồng của biển cả ngay trên bãi cát mình nằm. Một con sóng ào lên dữ dội, rồi bất ngờ ập xuống đổ lên thân xác hắn và nàng những những cột nước trắng mờ tung tóe trong ánh đêm của biển. Hắn vùng dậy, vơ vội đống quần áo lềnh bềnh trên mặt nước rồi bế thốc nàng lên chạy vội vào bờ tránh xa những con sóng triều lên lúc hiền từ lúc dữ dội gầm gừ. Nàng đã ngồi bên hắn trên bờ biển quê hắn, thút thít khóc vừa vì sợ hãi, vừa vì dư vị đau nhói của một thứ hạnh phúc kỳ lạ. Hạnh phúc được làm đàn bà.

Cũng từ đấy, nàng luôn lo sợ mất hắn. Nỗi lo sợ làm nàng càng cuồng si và lao vào ngọn lửa của tình ái một cách man dại, bạo liệt như không có hồi kết.

Cái đêm cuối cùng nàng ở bên hắn để sáng sớm hôm sau hắn sẽ lên máy bay đi du học. Nàng đã khóc thật nhiều. Mỗi một cuộc tình làm nàng đến bã bời thân xác vì mệt mỏi, lại làm trong nàng bừng lên cái cảm giác khát đến cháy bỏng nơi thẳm sâu cơ thể nàng. “Mình sẽ mất anh tôi…” Nàng đã nghĩ như thế trong suốt ba năm học tập trong nước, và mỗi tuần vẫn nhận đều đặn những cánh thư của hắn gửi về cho nàng. Ba năm xa hắn là ba năm trăn trở vì bất an mất một mối tình đầu…

 Nàng nhìn lại phía sau mình. Phố xá vắng lặng. Nàng hồi hộp. Trống ngực đập thình thình như tiếng trống ngày hội quê hắn mà đã có lần nàng về dự cùng hắn. Nàng lấy hết sức mạnh, đưa bàn tay run rẩy bấm nút chuông cửa nhà. Tiếng chuông kính cong kêu vọng vào lòng nàng. Nàng hồi hộp nín thở như vừa lén ăn trộm một thứ gì đó của chủ nhà. Có tiếng bước chân lại gần và cánh cửa được mở. Một chàng trai mũi tẹt, tóc vàng hoe hỏi nàng bằng một câu tiếng Nga; “Bà hỏi ai?”. “Thì ra là một cậu con lai”. “Cậu cho hỏi, ông Hạnh có nhà không?”. Chàng thanh niên chừng mười tám đôi mươi nhìn nàng mỉm cười như đã quen nàng từ lâu lắm, mở rộng cửa mời nàng vào rồi chạy lên gác. Một ngôi nhà hai tầng. Tầng một căn nhà là một phòng chừng ba mươi mét vuông và một phòng vệ sinh. Đồ đạc chẳng có gì. Góc phòng là một bộ giát giường đôi trải một chiếc chiếu hoa đã cũ, xộc xệch. Trên chiếu, bên cạnh đống chăn màn vò ve ố mầu bụi bẩn lâu ngày không giặt là mấy cái xoong nhôm Liên Xô đã hoen màu khói. Xung quanh tường bày la liệt những bức chân dung sơn dầu. Người đàn ông tóc đã điểm bạc, mặc chiếc áo may ô đã cũ ngả màu cháo lòng nghiêm cẩn đặt cây cọ vẽ lên cái bảng màu để ngay bên giá vẽ, rồi quay lại phía nàng. “Anh chào em… Em đến từ lúc nào?”. “Em mới đến”. “Cuộc sống của anh ra sao?”. Người đàn ông im lặng, ngượng ngùng quay vào góc phòng lấy hai cái ghế gấp chân sắt đã tróc hết lớp sơn tĩnh điện gỉ hoen, vừa đi vừa phủi bụi trên những chiếc mặt ghế bọc giả da mầu huyết dụ. “Thông cảm nhé. Bất tiện quá. Anh chỉ có hai bố con. Nhà không có đàn bà. Lôi thôi lắm. Luộm thuộm lắm”. Nàng ngồi xuống đối diện với hắn. Hắn khác xưa nhiều quá. Rồi nàng thầm trách mình. Chính nàng có còn như xưa nữa đâu. Gần ba chục năm rồi còn gì. Một khoảnh khắc im lặng. Nàng đưa mắt nhìn những bức chân dung đặt ngay ngắn dưới chân tường. Những bức chân dung vẽ những người thiếu nữ treo trên tường. “Em đi xem tranh anh vẽ đi”. “Vâng “. Hắn đứng dậy, giới thiệu những bức chân dung của những người nổi tiếng. Bức này của cô ca sĩ NM đang ăn khách nhất, bức kia của một ông mới được thăng quan tiến chức. Người ta đồn rằng, các bức chân dung anh vẽ đều rất có khước, rất phong thủy. Ai muốn làm ăn phát tài, phát lộc, muốn có những bước ngoặt trong cuộc đời thì cứ đến chỗ anh vẽ chân dung. Anh tương đối đắt khách. Nhưng làm đến đâu ăn hết đến đấy, chẳng có của để dành. Sau khi bỏ rơi em ở Moscow, anh cưới một cô gái Nga hơn anh một tuổi. Sống với nhau mãi mới có một thằng con trai, là cái thằng ra mở cửa mời em vào đấy. Cuộc sống vợ chồng nhiều bất hòa lắm. Mình là người châu Á, sống trong quần thể toàn người bản xứ, nhiều cái bất tiện. Sự khác biệt về văn hóa, về phong tục tập quán, sự không thích ứng được với những bất đồng ấy nảy sinh nhiều rạn nứt. Những cuộc ái ân, những thỏa mãn của nhục dục đến một lúc nào đó bão hòa, không thể hàn gắn được những rạn nứt trong quan hệ vợ chồng. Thế rồi chia tay nhau. Rồi lại thương nhớ. Cô ấy đã nhiều lần vượt cả ngàn cây số để tìm lại gặp anh, cố tìm cơ hội để có thể cố gắng hàn gắn và níu kéo lấy tình yêu, nhưng vô vọng. Anh rủ cô ấy về Việt Nam. Cô ấy theo anh về Hải Phòng sống với gia đình anh được sáu tháng thì không chịu nổi. Cô ấy không việc làm. Sống đơn độc giữa những người thân của anh. Anh phải đưa hai mẹ con cô ấy quay lại nước Nga của cô ấy. Được hai tháng thì cô ấy gặp một chàng Ivan lực lưỡng. Khi anh vừa đẩy cửa bước vào căn hộ của mình thì thấy tận mắt cô ấy đang mây mưa với người ấy. Anh chua xót ngồi bên phòng ngoài chờ cho họ kết thúc chuyện ân ái rồi vào từ biệt cô ấy. Anh trở về nước chỉ mang theo những thứ này. Những giá vẽ, và những hộp màu, và những hộp cọ vẽ. Khi tình yêu đã chết thật rồi thì bọn anh chia tay nhau đơn giản như thế đấy. Họa sĩ nghèo, chưa có tiếng làm sao nuôi nổi một người vợ Tây và một đứa con lai…”. Nàng thấy vai hắn rung lên. Cổ hắn tắc nghẹn lại, muốn nói nhiều nữa với nàng mà không sao nói nổi. Nàng ôm lấy hắn. Khẽ kiễng hai bàn chân lên, hôn nhẹ vào đôi mắt hắn. Nước mắt người đàn ông đầu tiên của đời nàng thấm vào cổ họng nàng mặn chát. “Anh ôm em chặt vào. Khi em bị bỏ rơi, em đã đau đớn đến muốn gieo mình xuống dòng sông Moscow để kết liễu cuộc đời mình. Nhưng mỗi lúc em sắp nhún chân lao xuống dòng nước thì lại có những con tàu thủy chạy qua kéo những tiếng còi tàu kêu “tu tu tu tu”. Đôi mắt ướt đa tình nhưng dịu hiền của anh lại hiện ra trước mắt em. Em chạy ùa về ký túc xá sinh viên, rồi thiếp đi trong đau đớn đến khôn cùng. Một đêm, không hiểu sao em không chốt cửa. Chắc vẫn giống ngày còn yêu anh, đêm đêm em cũng không chốt cửa để đợi anh trốn sang khu ký túc xá bên này với em. Rồi một bàn tay lạnh ngắt bịt lấy miệng em. Có tiếng thì thầm vào tai em: “Nga ơi, Thanh đây. Có nhớ anh Hạnh không? Cho Thanh thay anh Hạnh nhé!”. Em không đủ khả năng tự vệ. Cũng có thể em đã buông xuôi, không còn muốn tự vệ nữa. Em cứ để mặc cho thằng Thanh nó vày vò, nó cọ sát, nhấm nháp và liếm láp trên da thịt mình. Em ghê rợn. Nhưng rồi thân xác vẫn là thân xác. Đến một thời khắc nào đó những va chạm, những kích thích về thân xác cũng đánh thúc được dục vọng con người. Điều đó trái hoàn toàn với những lý thuyết về tình yêu mà em đã đọc trong sách vở. Hóa ra tình yêu và tình dục là hai thứ khác nhau hoàn toàn. Em đã lao vào những cuộc tình vụng trộm với Thanh một cách điên dại. Em làm thế để cố quên anh đi. Nhưng thứ tình dục mà em đang đắm đuối ấy đã cướp đi của em điều quý giá nhất của người đàn bà đó là thiên chức làm mẹ sau cái lần em phải đi phá thai. Em nhớ mãi cái lần đầu tiên khi em báo với Thanh là em đã có thai. Chúng em sắp có con. Em tưởng rằng Thanh sẽ rất vui, sẽ ôm em vào lòng an ủi, động viên để em cảm nhận được đầy đủ về niềm hạnh phúc sắp được làm mẹ. Nhưng khuôn mặt Thanh lạnh như đá. Không một biểu cảm. Rồi Thanh đưa em đến bệnh viện. Sau khi kiểm tra sức khỏe cho em và cái thai trong bụng em, người bác sĩ già giọng buồn buồn khuyên em và Thanh nên suy nghĩ lại vì cái thai đã lớn. Em nhìn vào mắt Thanh. Thanh nhìn đi chỗ khác. Em cầm một viên thuốc bác sĩ vừa cấp, đặt lên miệng mình. Em không đủ dũng cảm để bỏ viên thuốc vào miệng mà nuốt. Em cầm và nhìn viên thuốc, lại nhìn Thanh. “Uống đi còn gì nữa”- Thanh lạnh lùng nói với em như vậy. Rồi như có ma làm, em bỏ viên thuốc vào miệng, uống một hớp nước, đẩy viên thuốc vào bụng thật nhanh. Người ta lôi đứa bé ra khỏi thân thể em. Em cảm giác đau dớn cả về thể xác lẫn tâm hồn. Một sức mạnh vô hình là em bật dậy, em đã nhìn thấy đôi mắt đứa con em. Đôi mắt một hài nhị bị cha mẹ nó cướp mất mạng sống, đẩy nó vào một cõi âm lạnh thấu và xa lắc. Không tình người. Em đã mắc một tội ác lớn nhất là không dám sinh ra những đứa con của mình. Điều đau đớn nhất mà em đã phải chứng kiến là khi về nước, Thanh đã vụng trộm đi lại với đứa em út của em khiến nó có thai. Nó đang là sinh viên năm thứ nhất, còn quá non dại. Giữa lúc nó không biết bấu víu vào đâu thì Thanh bỏ vào miền Mam công tác, không một lời từ biệt. Nó đã đến một phòng khám sản phụ khoa tư nhân để phá thai, không may nhiễm trùng máu rồi chết…”- Nàng thì thào như tiếng gió. Có thể hắn không nghe thấy, và cũng có thể hắn đã nghe thấy và khinh bỉ nàng, lại một lần nữa hắn ném nàng ra khỏi cuộc đời hắn. Nhưng nàng không sợ. Nàng muốn nói hết những dơ duốc trong con người nàng. Nàng còn gì nữa đâu để mà mất. Nàng cũng chẳng có ai trên cõi đời này có thể nghe về những điều dơ duốc ấy của nàng.  “Anh về nước mười năm nay rồi. Đi tìm em. Một hôm ngồi vẽ ngay Hồ Thiền Quang, anh đã nhìn thấy em lên một chiếc xe sang đỗ ngay trước một nhà hàng bên phố Nguyễn Du với một người đàn ông có vóc người to lớn. Chắc là chồng em. Anh đã định gọi nhưng lại sợ em không nhận ra. Bỏ mất, hay nói đúng hơn là tự mình giết chết tình yêu của mình mà anh đã dành cho em, đã cướp đoạt sự trong trắng của em, đi dọc hết nửa cuộc đời, nếm trải những ngọt ngào và cay đắng, anh mới nhận ra rằng, mất em mới thực sự là mất hết tình yêu…”. Nàng đặt lên đôi môi khô ráp nứt nẻ của hắn một cái hôn. Hắn buông lỏng tay ra chỉ cho nàng xem bức chân dung hắn vẽ cách đây mười năm khi mới về nước. Một cô gái Hà Nội đoan trang, xinh đẹp. Hai bím tóc đuôi sam dầy đen óng ả trước ngực áo. Đôi mắt ướt đa tình ánh lên một nụ cười rạng rỡ. Những nét vẽ trau chuốt, cẩn trọng nhưng đầy cảm hứng của một họa sĩ tài hoa đã làm tôn thêm lên vẻ đẹp thánh thiện trời đã ban cho nàng. Nàng ngắm nghía bức chân dung của mình, bức chân dung mà hắn đặt tên la ‘Bức chân dung dĩ vãng” với một sự xúc động kỳ lạ. Một gã đàn ông đã đang tâm vứt bỏ nàng giữa nơi đất khách quê người, một thân một mình, không nơi nương tựa, tàn nhẫn thế, làm sao lại có thể giữ được cảm xúc, làm sao còn giữ được hình ảnh về nàng mà lại cầm cọ vẽ được một bức chân dung về nàng đẹp đẽ, trau chuốt đến nỗi ngay chính nàng cũng phải nghèn nghẹn ghen tỵ với hình ảnh mình trong bức chân dung ấy. “Em xem đi! Anh đã vẽ trong tưởng tượng bức chân dung này đấy. Được không em?” Nàng ngước nhìn bức chân dung thật lâu. Thân thể nàng nóng ran lên. Trong nàng như phát ra một nguồn năng lượng mới. Một nguồn năng lượng được hun đúc, được ủ kín trong lòng nàng gần ba chục năm nay. Thì con gái của nàng như vậy đấy. Toàn thân nàng run lên vì xúc động. “Chỉ có anh mới nhớ được em như thế. Ngay bản thân em, em cũng không thể nhớ lại hình ảnh tuổi thơ của mình như thế nào”. Anh làm sao quên được. Bây giờ em đã có gia đình…”. “Không. Em đã chia tay anh ấy lâu rồi. Anh ấy là lái xe con cho một ông sếp ở một tập đoàn xuất khẩu hàng hóa nào đó. Em đến với anh ấy là một sự tình cờ. Em đi nhờ xe anh ấy từ Bái Đính về Hà Nội. Chỉ có hai người. Anh ấy đã bỏ vợ. Rồi chúng em qua lại với nhau. Trước khi gặp anh ấy em sống độc thân, không bờ vai đàn ông nương tựa. Nghĩ sẽ sống cùng anh ấy đến hết đời cho có ông có bà. Nhưng điều đơn giản ấy cũng chẳng thành”. Nàng lại run lên vì khóc. Nước mắt nàng ứa đầy hai hốc mắt. Cái sự làm quen rồi dẫn đến cái chậc lưỡi gật đầu sống chung với người đàn ông đầu tiên nàng có giấy hôn thú ấy lại là một nỗi đau khác. Nỗi đau giày vò nàng mỗi ngày, mỗi tháng, mỗi năm, từ lúc bắt đầu cho đến lúc kết thúc. Gã làm cái nghề phục vụ quan trên cả đời. Vì thế miếng nào ăn ngon, nơi nào có những sơn hào hải vị, nơi nào có những thú vui thâu đêm hắn đều biết. Nàng làm ở một cửa hàng miễn thuế trên sân bay quốc tế, thường có những chai rượu đắt tiền mà ít người bình dân nào dám mơ tưởng sở hữu để bày trên giá tủ rượu phòng khách cho đẹp chỉ để khoe với khách chứ đừng nói tới việc nhấp môi vào để thưởng thức. Vậy mà cứ mỗi lần nàng mang một chai rượu lạ về là gã nốc. Nốc đến say thì thôi. Rượu vào thì lời ra. Tất cả những gì gã nghe thấy được từ thủ trưởng, hắn đều mang về răn dạy nàng. Những câu chuyện hắn kể bao giờ cũng sặc mùi của một đẳng cấp tinh hoa, cao quý. Hắn coi nàng như một cái máy in tiền để hắn thỏa mãn những thú sinh hoạt đẳng cấp ấy. Đêm đêm, khi bản năng của con đực thức dậy trong gã, gã vày vò, chà sát lên thân thể nàng, biến nàng thành một thứ nô lệ tình dục hiện đại của gã. Nàng đã nhiều lần định chạy thoát khỏi hắn, nhưng rồi lại cắn răng cam chịu. Cho đến cái lần gã cưới vợ cho con trai, tiền bạc nàng không tiếc, cần bao nhiêu nàng đều đưa cho gã chi tiêu. Hôm cưới, theo luật lệ, vì không phải mẹ đẻ của con trai gã, nên gã nhất quyết không cho nàng đến dự lễ thành hôn. Nàng phải nằm vò võ ở nhà một mình. Gã không nhớ gì đến nàng. Căn nhà của hai vợ chồng gã xây dựng trước lúc ly hôn, thì gã để cả cho vợ cũ và hai con gã ở. Vừa cưới xong được một tháng gã ép nàng phải cho hai vợ chồng con trai gã ở cùng. Nàng không nghe. Vì đây là căn nhà do nàng làm nên từ trước khi sống chung với gã. Nàng không con cái, còn sống mà cho nốt cái nhà này sau này già yếu nương tựa vào đâu. Rồi gã xúc phạm nàng, coi nàng như một con đàn bà chỉ để giải khuây cho gã. Hai người đã chia tay nhau ba năm nay rồi…

Nàng như muốn trút hết tất cả những đau đớn đã dằn vặt, giày vò nàng mấy chục năm nay cho hắn nghe. Nước mắt nàng giàn giụa trên khuôn mặt đã nhiều những nếp nhăn, nhưng vẫn còn đọng lại những nét đẹp kỳ bí, kiêu xa đầy hãnh diện của một thời con gái được sinh ra và lớn lên trong một gia đình quyền quý ở Hà thành. Qua làn nước mắt giàn giụa, nàng nhận ra trên đời này không có ai yêu nàng bằng hắn. Yêu đến cháy bỏng, yêu xuyên qua thời gian khắc nghiệt đến tận cùng. Chỉ có điều nàng và hắn, không một ai có thể trả lời được câu hỏi, yêu nhau thế sau lại mất nhau, lại lạc mất nhau hơn một phần tư thế kỷ, để đến bây giờ đầu hai thứ tóc mới lại tìm được nhau. Nàng bất chợt nhận ra thứ cảm giác rờn rợn khiến nàng sợ hãi. Bằng ấy những đổ vỡ, bằng ấy những thất bại, bằng ấy những dơ duốc bôi chát lên cuộc đời, liệu nàng có còn đủ tự tin để ở bên hắn nữa hay không?

Hắn hạ bức “Chân dung dĩ vãng” xuống đặt lên tay nàng một cách trân trọng; “Nếu không phiền, ngày mai anh sẽ sang treo bức chân dung này ở ngay phòng khách của em”. “Vâng”. Nàng thì thầm nước mắt vẫn ứa ra. Hắn đưa tay lên gạt những dòng nước mặt tràn trên khuôn mặt nàng rồi ôm ghì lấy nàng. “Anh không thể thiếu em trên đời này. Em không chỉ là dĩ vãng, em còn là hiện tại và tương lai của cuộc đời anh”. Nàng ôm chặt lấy hắn, úp mặt vào ngực hắn, hít hít cái mùi chua nồng khen khét mồ hôi đàn ông của hắn. Rồi bất chợt, nàng đẩy bức cân dung vào tay hắn, rồi nức nở khóc. Nàng vừa khóc, vừa xô cửa, chạy như ma đuổi về căn nhà của mình. Nàng gục xuống. Đôi vai gầy của nàng rung lên. Bên tai nàng là hỗn độn những âm thanh. Âm thanh từ dĩ vãng vọng về. Tiếng sóng biển của một đêm triều cường ì ầm dội vào lòng nàng.

Truyện ngắn dự thi của Đào Quốc Vịnh

Nguồn Văn nghệ số 5/2023


Có thể bạn quan tâm