June 26, 2024, 4:47 am

Chùm thơ của Keshab Sigdel

Keshab Sigdel (sinh 1979) là nhà thơ, biên tập viên, dịch giả và học giả người Nepal. Ông là tác giả của hai tập thơ Sự tan biến của thời gian (2007) và Màu sắc của mặt trời (2017) và là biên tập viên Tạp chí Poetry Planetariat, do Phong trào Thơ Thế giới xuất bản. Ngoài thơ, ông viết tiểu thuyết, tiểu luận văn học và kịch. Hiện Keshab Sigdel giảng dạy tại Đại học Tribhuvan ở Kathmandu (Nepal). Báo Văn nghệ xin giới thiệu chùm thơ của Keshab Sigdel do nhà thơ Hữu Việt dịch từ bản tiếng Anh.

 

Màu mặt trời

 

Con gái tôi đang bận tô màu ý nghĩ

Những ngón tay không ngừng

chuyển động cây bút chì trên hình vẽ

Một tấm bìa các-tông.

 

“Mặt trời tô màu gì đây?” con gái tôi bối rối -

Vàng, da cam hay đỏ thẫm -

Ai biết, mách cho màu của mặt trời?

Nó cầm một chiếc bút chì màu và trước khi tô

cố gắng gọt đầu bút sao cho thật nhọn;

Những cái đầu nhọn ấy gãy nhiều lần...

như bao mũi kim đâm vào hệ thần kinh

của nó.

 

Bức xúc, phân vân,

Nó ngẩng đầu lên và chậm rãi,

quay sang phía bên phải, nhìn tôi.

Đôi mắt nó nói với tôi bao điều bối rối

Nhưng mà tôi đã bao giờ tô màu mặt trời đâu!

Tôi chưa từng thấy mặt trời gần đến độ

để biết màu của nó thế nào

Đôi khi, tôi căm ghét cái nóng giống như

sự thiếu vắng ánh nắng.

Nhưng màu của mặt trời thì sao?

Và mặt trời thực sự có màu sắc hay không?

Chỉ biết, ông mặt trời trong tranh đang

mỉm cười

với cô con gái nhỏ của tôi,

Liệu tôi có thể nói cho con về màu của

nụ cười?

 

Ngoài trời mưa dữ dội

Nhưng trong nhà

tâm trí của tôi bị bào mòn nghiệt ngã

Như mặt hồ ảm đạm nhận ánh nắng mặt trời

Khi ấy mặt trời có màu gì?

Có lẽ đó là màu tâm trí của tôi.

 

Tôi chỉ biết nói với con gái

Hãy vẽ mặt trời của riêng mình nhé, con yêu!

 

 

Bầu nhiệt huyết

 

Anh bao nhiêu tuổi rồi? -

Nàng hỏi.

Hãy đừng tin tóc bạc -

Tôi khiêm tốn đáp.

 

 

Ghi chú chết chóc

của một kẻ điên

 

Một thân cây ngã xuống

Sẽ chỉ là một khúc gỗ mà thôi.

Và từ đây, tuổi của cây

trở thành lịch sử.

Những người đàn ông thích khai quật lịch sử

Và tái tạo ký ức

Đã khắc những ký ức lên khúc gỗ

tạo ra biểu hiện mới cuộc đời.

 

Rồi từ đó

Ngoài cửa sổ không còn lại thân cây

nào nữa!

 

Cậu bé và con bướm

(Tưởng nhớ những trẻ em Palestine

thiệt mạng trong chiến tranh)

 

Một cậu bé đuổi theo con bướm trên đồng

Chợt bị ngăn lại trước hàng rào thép gai

kiên cố

Chỉ có con bướm là không sợ

Vỗ cánh vượt qua, bay vút lên trời.

 

Khẽ ngẩng cao đầu, cậu bé

Ngó đăm đăm vào khoảng trời xa

Và chợt thấy thay vì con bướm

Một chiếc tên lửa phụt khói đằng đuôi

Lao thẳng vào người.

 

Và cậu bé mất tăm trong đám khói

Đang cuồn cuộn bay lên

Xa hơn và xa nữa

Cao hơn và cao nữa

Như con bướm cậu tìm

Như giấc mơ của cậu

 

Trên mặt đất không còn loài bướm

Và những đứa trẻ cũng không

Dù bi kịch kinh hoàng đổ xuống

Bầu trời bao la thù hận cũng vậy thôi

Cả tàn tích những giấc mơ vỡ vụn

 

Mặt trời vẫn mọc như mọi ngày

Những làn sóng đuổi nhau trên biển

Địa Trung Hải

Như muốn xua tan những đám mây đặc khói

Vào lúc này, hàng ngàn con ấu trùng nở

trong đầu tôi

Tôi linh cảm cậu bé sẽ sống lại

Và tiếp tục chơi với những con bướm!

Nhưng chắc lúc này cậu đã thành một

thiếu niên

Thay vì đuổi bướm, bắt chim

Có thể cậu sẽ phất một lá cờ

Và hét to: Inquilab Zindabad!(1)

_____

1. Cách mạng muôn năm (nguyên văn tiếng Hindu).

 

 

Hạnh phúc

 

Tôi ngước nhìn ngọn núi

Và bắt đầu leo lên nơi cao nhất

Từ đây tôi sẽ nhảy xuống

Tự kết liễu cuộc đời.

 

Núi cũng nhìn thấy tôi

Dẫu chưa biết tôi muốn gì

Nhưng núi nói:

Ta mệt mỏi với sự ngợi ca chiều cao

Hãy chinh phục ta và giải thoát ta khỏi

nỗi khổ này.

 

Tôi sợ cô đơn và sự tồn tại đớn đau của núi

Nên vội vã rời đi.

  

Tôi tiếp tục lên đường ra biển

Để tìm nơi

Có thể nhảy xuống

Cho những con sóng nhấn chìm.

 

Biển cũng nhìn thấy tôi

Dẫu chưa biết tôi muốn gì

Biển nói:

Ta mệt mỏi với sự bao la của mình

Hãy nhấn chìm ta và giải thoát ta khỏi

nỗi khổ này.

 

Tôi sợ độ sâu khôn lường và sự tồn tại

đớn đau của biển

Nên vội vã rời đi.

 

Tôi tìm đến cơn bão

Và đợi chờ khoảnh khắc

Lao vào mình vòng xoáy luân vũ hoang dã

của gió

Tự hủy diệt chính mình.

 

Cơn bão cũng nhìn thấy tôi

Dẫu chưa biết tôi muốn gì

Cơn bão nói:

Ta đã mệt mỏi vì quay cuồng dữ dội

Hãy khống chế ta và giải thoát ta khỏi

nỗi khổ này.

 

Tôi sợ cái hung hãn khó lường và sự tồn tại

thét gào của bão

Nên vội vã rời đi.

 

Tôi tiếp tục tìm đến lửa

Đến những tảng đá

Đến những miền xa xôi hoang dã

Thì ra tất cả họ

đều có nỗi khổ riêng.

 

Tôi đứng yên và nhìn vào chính mình -

Cuối cùng, lý trí cũng mỉm cười với tôi.

Nguồn Văn nghệ số 22/2024


Có thể bạn quan tâm