Từ trong sang ấm


 

Đêm 30 Tết chuẩn bị bước sang năm Canh Tý 2020, tôi được xem một chương trình nghệ thuật của Đài VTV1. Ở đó, pianist hàng đầu Việt Nam là Đặng Thái Sơn có chơi vài bản ngắn trên đàn piano. Tôi nhận ra tiếng đàn của Sơn bây giờ rất ấm. Ngày trước, khi mới giành giải Chopin, tiếng đàn của Sơn rất trong. Theo những năm tháng cuộc đời, tiếng đàn đã chuyển từ trong sang ấm. Đó là cách chuyển của một nghệ sĩ đã từng trải… Chúng ta ai cũng đã và sẽ chuyển khi sống qua nhiều năm tháng. Nhưng cách chuyển đẹp nhất có lẽ vẫn là chuyển từ trong sang ấm. Đó là cách chuyển của tâm hồn, theo nhịp chuyển của bốn mùa và thân thể. Nó đẹp một cách tất yếu.

Chợt nhớ những cánh rừng mùa khô Trường Sơn ngày chiến tranh. Những chiếc lá vàng khô vỡ dưới chân, những tiếng động khô và nhẹ. Nếu chúng ta lắng nghe, cuộc sống sẽ nhẹ nhàng hay nặng nhọc làm vang lên những âm thanh, và đó là khởi đầu cho âm nhạc. Những nghệ sĩ tài năng lớn như Đặng Thái Sơn, tôi nghĩ, anh sẽ càng nghe ra nhiều âm thanh bình dị của cuộc sống khi tuổi bắt đầu cao. Đó là khi chúng ta tự thu về, tự lắng lại, và giọng đàn của ta, chẳng hạn, sẽ đứng tuổi như ta. Nó không thoát ra ngoài khuôn nhạc, nhưng làm ấm lại từng nốt nhạc. Tôi lại nhớ âm thanh những chiếc lá rừng dầu, loại lá lúc khô rất ròn và nhẹ, khi rụng xuống trên đất, khẽ nhẹ vỡ ra dưới chân những người lính. Nếu không khô vàng, chắc chắn những chiếc lá dầu ấy không thể có những âm thanh trầm ấm đến như thế.

Những chuyến đi lên vùng cao nguyên đá Hà Giang lại cho tôi nghe một âm thanh khác: tiếng đá. Chẳng mấy khi chúng ta nghe được tiếng đá vỡ, đá lăn, núi sạt, vì những tiếng động ấy đi kèm những thảm họa. Nhưng chúng ta có thể nghe được tiếng đá ở dạng im lặng của nó. Ấy là khi những ngọn núi sừng sững im lặng trước mắt ta. Tưởng như không âm thanh. Vậy mà có. Đó là “âm thanh im lặng” như tên một bài thơ nổi tiếng của nhà thơ Vũ Quần Phương ngày chiến tranh chống Mỹ trên miền Bắc. Bài thơ viết về khoảng lặng sau một trận đánh chống máy bay Mỹ tập kích. Còn khi tiếp cận những ngọn núi đá, thì sự im lặng từ núi toát ra là sự im lặng kết quả của hàng triệu năm tu tập, hàng triệu năm đá núi chơi những “bài tập” (etude) như một nghệ sĩ đàn piano chơi những bài tập hàng ngày. Mà “nghệ sĩ núi đá” chơi đến hàng triệu bài tập. Vì thế, khi những nghệ sĩ dân gian phát hiện và chế tác những chiếc đàn đá, những chiếc đàn từ những hòn đá núi lửa đã tắt, thì âm thanh của chúng nghe rất ấm… Vẫn có thể nghe ra âm nhạc từ những ngọn núi đá trầm lặng, từ những cánh rừng già im lặng. Những âm thanh im lặng của chúng thật vừa ấm áp, lại pha chút âm u…

Tôi không biết mình thích rừng hơn hay biển hơn. Nhưng tôi mê những ngọn núi đá. Nhìn ngắm những ngọn núi đá ở Cao Bằng, có cảm giác như đó là cả một bản “giao hưởng đá” hiện lên trước mắt mình. Những âm thanh có thể nhìn thấy được như thế, cả hình khối và mầu sắc, chỉ có ở thiên nhiên. Và có thể có ở một số nhạc sĩ thiên tài. Những ngọn núi đá đã luyện cả triệu năm để có được một giọng trầm ấm thật đặc biệt. Nhưng đời sống con người thật ngắn ngủi. Dù sao, trong những khoảng ngắn ngủi ấy, người nghệ sĩ vẫn tự luyện được cho mình, tự chuyển hóa được ngón đàn của mình, để âm giọng đi từ trong sang ấm.

Tin liên quan

Vĩnh Phúc những ngày “bão” dịch

...Những ngày qua, các phương tiện thông tin đại chúng, trong đó các trang mạng xã hội đã đưa tin nh ...

Ngàn dâu

​ Năm ấy, nhà tôi còn ở dưới chân núi Àn Mạ. Có đêm, bên bếp lửa, cha tôi từng gặng hỏi vì sao dòng ...

Chuyện nhà bạn tôi

​Chiều chủ nhật. Chờ cho người khách cuối cùng ra về, Toán nói với tôi: “Vợ chồng tôi sẽ bán khu nhà ...

Tường Vi

​Rời bến đò Năng An, tôi đi dọc theo con đường làng ngang qua ngôi trường cũ, dẫn đến một xóm nhỏ nằ ...

Từ nhà Hán học đến những công trình dịch thuật

Ngày 14/1/2020, tại lễ Tổng kết trao giải thưởng văn học và kết nạp hội viên 2019 của Hội Nhà văn Vi ...

Thử minh họa bản sắc dân tộc Việt Nam qua thơ

Hiếm ai nghi ngờ rằng, giữa các lãnh vực văn học - nghệ thuật, thơ là tấm gương soi tỏ nhất bộ mặt v ...

Nhật ký hải trình nhà giàn DK1

Tôi bắt đầu một chuyến đi vào vùng hải phận của thềm lục địa, bắt đầu bằng tiếng còi da diết, trầm l ...

Thế hệ chúng tôi

Cách đây đã nhiều năm, trong dịp đi dự Festival Thơ lần thứ 35 tại Rotterdam - Hà Lan, có một buổi c ...

Dịch bệnh và sức đề kháng của toàn xã hội

Dịch viêm phổi cấp Corona 2019 ban đầu được gọi là bệnh viêm phổi cấp Vũ Hán vì nó xẩy ra từ thành p ...

Bến mẹ

Mỗi lần về thăm quê nhà, Sinh hay dừng xe máy ở bến Cẩm La. Nơi đây ngày xưa là một bến đò đông đúc, ...

Canh bầu

Chị như chết lặng, từng tế bào trên cơ thể như muốn vỡ tung khi nó dừng lại ở con số 58. Lại tăng th ...

Con đường mờ sương

Giỗ ông Mộc sau tiết đại hàn nên ngày này năm nào cũng rét căm căm. Gió lồng lộng thổi từ cánh đồng ...