Trong y, một tảng băng trôi


Biển cả, cá mập, tảng băng trôi…, những từ khóa này dẫn dụ người đọc cùng tham dự vào trò chơi liên văn bản. Ra khỏi ma trận chữ, người đọc lờ mờ vỡ lẽ, rằng từ Hemingway đến ngày nay, văn chương chuyển dịch rất xa về phía hậu hiện đại, nơi mà những đại tự sự như chân lý, logic, ý nghĩa, biểu tượng… dần rã đông, phân mảnh, trong thế giới dần sa đọa, phi lý. Thể nghiệm là con đường dò tìm bản thể. Của chủ thể sáng tạo. Của nghệ thuật. Tìm thấy để phế tẩy. Tự giết để tái sinh…

(Hoàng Đăng Khoa)

Con cá mập ấy định bay lên, nhưng vì một con cá mập không thể bay lên, nên nó chỉ còn cách là ngã xuống trong vô vọng. Không phải viên đạn đang xăng xái rẽ một đường chưa ai từng đi trong cơ thể nó mà cũng không phải cái chết đang tới gần khiến nó thấy mọi sự giãy giụa, từ đầu chí cuối, chỉ là sự băng hoại tất yếu của định mệnh, mà chính là việc, nó đã không thể nào, bằng bất cứ cách nào, bay lên, bởi nó đã được định hình trong cấu tạo, và nó dù có là sinh vật hung hãn nhất của đại dương bạo liệt thì cũng chẳng hơn gì một kẻ cam chịu tuyệt đối mà thôi.

Minh hoạ: Phạm Hà Hải 

Cả đời mày đã tin mày là Tử thần nhưng mày đâu phải. Nó nghĩ thế và Tử thần cũng nói với nó, dường như, một điều tương tự, ở cùng tần số. Tử thần đứng ở kia, như hình chạm khắc của một trận phong ba hay một hòn đảo kết bằng đinh tán, khẩu súng trên tay y còn đang tỏa nhiệt, y đăm đăm nhìn cái hoạt cảnh đang dàn trước mắt mình như một họa sĩ vẽ bức tranh tham vọng nhất trong đời, bỗng nhiên thảng thốt nhận ra nhát vẽ vừa rồi sẽ, hay đã, là nhát vẽ cuối cùng trên tấm vải toan, bức tranh đã hoàn thiện, những gì y có thể làm thêm cho nó là không gì cả.


Xem bài đầy đủ trong thư mục Báo Văn nghệ >>>

Tin liên quan

Khát vọng cống hiến của một ngôi trường nhân văn, hội nhập

Nhận lời mời của ông bạn thơ vong niên Bùi Hữu Thiềm, lên xe từ bến xe Giáp Bát, 1g30 sáng tôi có mặ ...

420 năm Dinh Trấn Thanh Chiêm, đồng vọng và bước tiếp

Thanh Chiêm, theo Học giả, Nhà Quảng Nam học Nguyễn Văn Xuân, là dân xứ Thanh theo vua, ...

Cuối dòng sông Hậu

Khi vào lãnh thổ Việt Nam ở Long Bình huyện An Phú (An Giang), sông Hậu chia thành hai dòng. Dòng ch ...

Thơ Trần Quốc Toàn

Nước mắt mùa trút lá trong thân thể đất trời không ngừng chuyển động ...

Thơ Khuất Bình Nguyên

Cuộc đời ta là những hạt mưa Rơi? Rơi chưa? Mà chưa hề chạm đất? Năm mươi năm phong trần được ...

Thơ Vương Cường

Anh đang ở độ cao mười hai ngàn mét anh đang bay với vận tốc một ngàn phía trên đầu vẫn vô tận ...

Thơ Thai Sắc

Nơi tiếng chim về hát Hân hoan tựa đồng rừng Vườn quê mùa hương bưởi ...

Xe đêm

Xe bắt đầu tăng tốc. Từ đây đến K sẽ không dừng lại ở đâu nữa, chạy thẳng một mạch. Hành khách đều c ...

Những ghi chép vội vàng

Năm ngoái thôi, lúc này, cả nước vẫn hoang tàn trong dịch giã. Những ghi chép vội vàng này níu giữ l ...

Thơ Đoàn Văn Mật

treo áo quần lên cơn mưa những giọt nước mang ngàn tia nắng nhỏ vừa đậu vừa rơi ...

Thơ Nguyễn Việt Chiến

những đám mây viết gì lên trời xanh các nhà thơ trên mặt đất ...

Trung thu, một giấc mơ bay

Giấc mơ ánh sáng. Lạ lùng nhất là lòng háo hức mong đến đêm Trung thu. Giấc ngủ nào cũng mơ thấy ánh ...