Trang thơ Tuyết Nga


Tuyết Nga

 

CHUYỂN NGỮ

 

3 modun kiểu Điềm Phùng Thị

người đàn ông đang nói

 

5 modun kiểu Điềm Phùng Thị

người già điên cười

 

7 modun kiểu Điềm Phùng Thị

người đàn bà ngồi khóc

 

Rỗng ký ức

chằn chặn cảm xúc

móc vào nhau nối vào nhau những khúc cong ẩn ức

 

9 modun kiểu Điềm Phùng Thị

em

phía ngoài không gian

 

 DƯỚI BÓNG CA DAO

 

Cái nhìn

dựng tháp hoang

mi đen tóc xanh cỏ non khói lam

thành một miền dã sử

 

Cái nhìn

liếc dao cắt

tiện ý nghĩ thành khúc

đứt đoạn ngổn ngang một ngày

 

Người cầm gì lội nước người đi đâu đò đầy ?

này chân trời nghễnh ngãng ! lời mẹ còn nguyên đây

 

Đổ bóng

mát xanh

đổ bóng

tăm tối

ngàn xôn xao ngàn khuất lấp ngàn rơi rụng

vòm anh

 

Rớt xuống cành mềm

một ngày nắng lạ

trái tim trong gió đu đưa

bói được dịu dàng sót lại nào chìa tay gió ta chia.

 

Ý nghĩ sán lạn

cảm xúc vẫn không được soi sáng

bước đi mù mờ

 

Gai tự trọng

đá vô cảm

thập thững khúc quanh tối tăm bất chợt

 

Cảm xúc một ngày bỗng có khuôn phép

ý nghĩ tự dưng bất mãn

ngay đơ, lễnh loãng mặt trời

 

Thôi đành

gặp vịt cũng lùa

gặp duyên cũng kết

gặp chùa cũng tu '

 


': Ca dao Nam Bộ

 


QUÊ CHỒNG

 

Vệt bùn

vết nhăn ký ức

tấm lưng trần làng quê.

 

Sót trên đồng tiếng Từ-quy

ai qua cầu chiều sậm bóng

mẹ nhóm rơm vàng

đợi em.

 

Đưa em về mà anh đi đâu?

ngơ ngác từng lối cỏ

dắt con lần về ngõ

sà vào tiếng của mẹ già.

 

Tóc chị giờ búi lại sau lưng

tóc mẹ giờ rụng giữa tay cầm

cánh đồng của thời anh thơ dại

đom đóm còn ngủ mê.

 


XIN

 

Tôi cần một liều dopping

liều Bóng Tối

để được thấy mặt trời không nhức nhối

ban mai tràn về hơi sương

không bản tin phiến quân, tai nạn máy bay, hầm lò…

không lũ lụt

 


Tôi cần một liều doping

liều Ánh Sáng

để được thấy đêm bình yên sao thức

không gương mặt tự kỷ, những bóng gió tối tăm

không dối trá

nụ cười hồn nhiên giản dị trước thềm

 


Không cần nước mắt

thứ tù đọng nơi ký ức

nơi những giấc mơ

nơi buổi chiều bóng ai mất hút…

 


tôi cần một liều dopping

 


TRÊN CON ĐƯỜNG MÙA ĐÔNG

 


Không ai hát tình ca

mặt trời cằn sau những đám tro

ngày tự đắm rồi tự mình trơ cạn

 


dẫu vậy

em tin

tình yêu đang thở bình yên

dối gian tan như dịch cúm không cần tới thuốc

đừng đập vỡ ký ức

 


Câu thơ mùa đông như thứ gạo ủ chẳng lên men

ý nghĩ răn reo trùm khăn đợi chuyến xe cuối

đột quỵ mọi ước muốn

 


dẫu vậy

khát vọng chỉ mệt mỏi nín thinh

đừng hất tung ngày tháng

 


Đừng đốt lụi ban mai, xé bỏ hoàng hôn… Mặt Trời cáu bẳn!

đừng tự vỡ

Bóng Đêm!

 


Thế chấp niềm tin cho ngày túng bấn, nhẫn nại gieo hy vọng trái mùa

sắp đặt lại chỗ vòm ngực rỗng

điểm chỉ vào khế ước của ngày mai

 


NHẬT KÝ TRÊN MÁY BAY

 

Mảnh ruộng cuối

hạt giống cuối

niềm hy vọng cuối...

người đương thời cùng tôi

 


Thúng mủng trúc tre tìm ai chờ ai, đồng quê giờ ca dao tựa cửa

về lại thượng nguồn con mắt rừng xanh sao ngơ ngác đỏ?

 

Dự án mới

tương tác mới

khát vọng mới...

người đương thời cùng tôi

 


Cược với ngày mai quá khứ xa vời, mạo hiểm niềm tin phi pháp miền ảo vọng

chân trời còn cho đam mê

 

Sang chấn nào không tính độ ricte

ghinet nhảy xa

ghinet trò kỳ quặc...

nụ hôn không cần đôi môi, bông hoa không thể cầm lên tay cho một ngày kỷ niệm

password nào mở được hồn anh người đương thời cùng tôi?

 

Chuyến bay cuối cùng truy cập ban mai

nụ cười chợt rơi, nỗi buồn cất cánh

đo bằng âm thanh

đo bằng ánh sáng

khoảng cách người cùng tôi

 


KHÔNG ĐỀ

 


Đổ về giao thừa

vai trần lộc non

sóng phố 16 tuổi

 

đổ về giao thừa lời hẹn mùa nước nổi

bước chân người đương trai

 

sao ta còn ở đây

bày đặt ?

 

Chất ngất Anh, không dịch

âu lo như nêm ước muốn như nêm

Người góc cạnh

sứt mẻ rồi năm cũ

không gian 9 chiều mà chẳng đủ

 

Không loại nổi điều đã bỏ

ngồi thu gom thử dở dang

chợt vướng

một ý nghĩ nổi loạn.

Tin liên quan

Chuyện từ Gò Sồi

Chúng tôi quyết định làm nhà thờ bố mẹ ở trên chính nền đất ngôi nhà xưa, ở gò Sồi, nơi bố mẹ tôi tự ...

Chuyện về những phiến gỗ Tây Nguyên trong lăng Bác

Ở quảng trường Đại đoàn kết thành phố Plei Ku có một cây trắc rất đặc biệt: Nó là chồi của cây trắc ...

Thổi hồn cho đất

Tự ngàn đời xưa, gốm luôn cất lên thanh âm ấm áp đầy mê hoặc. Nếu ngắm bàn chân to khỏe xoãi ra đạp ...

Về với cánh đồng…

Với tôi, mỗi lần về quê là một dịp được nhởn nhơ thư giãn. Tôi thường đi chuyến tàu cuối trong ngày, ...

Lục Bình vừa trôi vừa trổ bông

Bài vọng cổ không biết viết từ năm nào. Vào những năm đầu giải phóng ở miền Nam ...

Bí mật của sự hài hước

Với cùng một khả năng và cùng một cống hiến lớn như nhau, người không hài hước sẽ trở thành kiệt xuấ ...

Tản mạn Tam Giang

Tôi có cơ duyên được sống ở một ngôi nhà ven sông Đuống, ngôi nhà giữa phố thị Hà Thành nhưng chỉ cầ ...

TẾT ở vùng giới tuyến

Tôi là người lớn lên sau này, không am hiểu nhiều lắm về cuộc sống,.... ...

Mùa Xuân bình thường mới

1. ​Thế là Mùa Xuân của những ngày “bình thường mới” đã đến! Một niềm vui khôn tả cho phép chúng ta ...

Ngoại tình

C. và nhóm của anh ấy vẫn chưa hoàn thành việc lắp cửa nhưng họ đã mời cả nhóm đi ăn tối. Chủ nhà là ...

Bản tình ca vang vọng…

Nhớ lại hồi đó tôi đang học khóa 2 Trường Viết văn Nguyễn Du vào năm 1984, tôi sáng tác b ...

Đài chiến sĩ mang hình cây bút lửa

Ngày truyền thống Quân đội Nhân dân Việt Nam (22/12) năm nay đang trở thành ngày hẹn hội ngộ của hàn ...