Trang thơ Nguyễn Thị Kim Nhung


NGUYỄN THỊ KIM NHUNG

 

Ngựa trắng

 


    
Đêm nay ngựa trắng không ngủ
phi mãi trong rừng mưa
tiếng hí buồn hơn điệu sáo

 

Cuối bản vọng lại tiếng chiêng
đoàn người xé đêm đi về phía đốm lửa
sương khuya vá víu không lành

 

Ngựa trắng không về
bên cầu thang, người con gái lạ vừa rửa chân
gối chăn quên mùa mưa móc
hoa mận nở niềm day dứt

 

Ai tìm ngựa trắng rừng mưa

 

Tìm giọt sao rơi lạc nơi đáy mắt
cạn nhau một chén mải mê
củi lửa bén nhau để tro tàn tận

 

Ai vung lên trời một nắm ban mai

 

Vó ngựa tung giấc mơ biên ải
tạnh rừng mưa và cạn lòng ta.

 

Khu vườn kí ức

 

Như bông hoa héo khô dần
rồi một ngày người rụng vào lòng đất
đêm thêm một vì sao

 

Chữ nghĩa dắt tôi đi
xa hơn khu vườn của nội
sao chưa đến được chân trời

 

Tôi là chú dế hát đêm
mà ánh trăng thì lạnh
khuya khoắt nào đánh cắp bài ca

 

Ai về khu vườn của nội
cho tôi thăm lại luống cà
và bông hoa chưa bao giờ kết trái.

 


Có một ngày

 

Ngày ý nghĩ con quay về xóm núi
nơi cha cuốc đất mỗi ban mai
giấc mơ con chưa ra khỏi vết đêm
tỉnh thức trong tiếng đá va lưỡi cuốc

 

Căn nhà phên liếp
mỗi mùa nghiêng một hướng
cha buộc bịn chống đỡ bằng những lời răn
lòng con thành nứa cật

 

Trung du là tiếng thở dài
những quãng đứt khiến núi đồi mỏi mệt
người yêu nhau đến giữa lưng chừng
khóc than lời sông suối

 

Đêm mặc khải trong bài ca im lặng
không chuyển động vẫn đến được ngày mai
cha rít điếu làm gì
đã rỗng lòng tre trúc

 

Để bây giờ con còn nghe lảnh lói
khuyết thiếu một dải đêm

 

Cha bảo con gái trung du
phải biết ăn rau đắng
bởi không tin vào những ngọt bùi
con không nghe, con đi tìm cỏ mật
mun mút mùa ăn năn
roi cha gác bếp còn lằn ấu thơ.

 


Đêm

 

Căn phòng đêm nay rất trắng
bóng dùng dằng rồi cũng bỏ đi
giấc mơ là cây cầu gỗ mục
chạm vào rồi làm sao bước qua

 


    
Mẹ đã sinh con tuổi ngựa
xin hãy ru con bài hát xa nhà
tháng tư sấm nhiều hơn cỏ
đắng cảy* sau đồi đắng đót nở hoa

 

Đêm không nói nhiều hơn bản nhạc không lời
bao kẻ vẫn vì đêm thao thức
trăng tan rữa vì mắt ai rạo rực
găm vào đêm niềm nỗi của sao

 

Cánh đồng Thần Nông không người gặt hái
rỏ âu lo xuống những chiêm bao

 

Trong bóng tối ập òa mất, được
dải mây đêm kín đáo thay màu.

 

*Tên một loài rau dại khi có sấm sẽ bị đắng

 


Gửi về xóm núi

 

Người có chờ ta trở lại
xóm núi buồn hắt bóng xuống mùa thu

 

Lời hẹn cũ tàn trong xa lắc
rơi qua năm tháng xạc xào
đồi vắng chân người chặt củi
cây chồi còn nhắc vết dao

 

Ai vừa đi qua đêm nay
gánh mưa trên hai vai nhỏ
bao giờ đi qua cơn say
nhìn về thiếu thời ủ rũ
mưa chiều xanh lại ban mai

 

Đã lâu ta không về hái
cuống tay ké nở rưng rưng
đàn bò kéo chiều xuống núi
mắt người đăm đắm vào đêm

 

Xóm núi trôi trong đêm trăng
thiếu nữ nghe ai vừa gọi
đồi núi dong buồm, cỏ cây nheo vẫy
giấc mơ nào cũng ra khơi

 

Người còn chờ ai trở lại
núi nghiêng mình đổ xuống mùa thu.

 


Khu vườn bí mật

 

Khi bé con say ngủ
tôi dém màn cùng với gió thu
cửa sổ mở vì đám mây, có lẽ

 


    
Bên kia hàng rào dứa dại
gai âm thầm cào xước heo may
men theo phía trẻ đi thành lối
những ranh ma giấu ở cuối vườn

 


    
Tôi cố gắng không gây tiếng động
trái mâm xôi chín rục sắp rơi
những đứa trẻ chăn bò tìm đến
tôi rời đi trước những gọi mời

 


    
Không ai biết nơi này, ngoài chúng
tôi chỉ là tên trộm mùa thu
mọi thứ hãy còn là bí mật

 

Không cần ngai vua và gươm báu
chúng chia đều cả những chiều hôm
rồi trở về sau nhiều do dự
không quên rấp kín lối vào

 

Một đứa trẻ từ nhiều năm trước
vụng về tạm biệt khu vườn
gai dứa dại cứa vào nỗi nhớ
tôi trở về nghe tiếng khóc bé con.

 

Nhà cũ

 

Dưới mái nhà của cha
con đã mơ nhiều giấc
trăng lưỡi liềm hái cả mang đi
chỉ để lại cho cha mái rạ

 

Con thoảng về như khách
cũ xưa trở lại một lần

 

Ai ghé nhà ta xin lửa
nhóm gì đỏ cả hoàng hôn
hay mây trắng một lần trót dại

 

Người già ngồi trên bậc cửa
nhìn trẻ chơi trước nhà
gậy khua vào chạng vạng

 

Từ khi ấu thơ đi vắng
tò vò đắp tổ bỏ không
cha cất vài câu chuyện cũ
chờ con mấy bận đem hong

 

Đêm khan dốc chén cạn mình
bóng tối đổ tràn ang nước.

 


Gốm

 

Không tin mình là đất
xù xì, lầm lẫn, đa mang
nỗi buồn trồi lên óng ả

 

Đã xa chuyện của bếp
lửa chập chờn vẽ mãi vào đêm
đừng cời thức lặng im cát cứ
lên ngôi từ thuở tro tàn

 

Bóng một người mất ngủ
ngồi canh giữ giấc mơ
lầm lẫn từ đây ẩn khuất

 

Ai tin lời tĩnh vật
giữa ồn ĩ bán rao

 

Bầy chim muốn về trời
không qua được quãng vắng mùa thu
hàng cây nghiêng mãi
bóng chưa sang mùa hè
nai vàng uống nước
rỗng lòng bình vôi
bao đời vương giả
không đầy kiếp tôi

 

Lại nghĩ về đám cháy mùa mưa
rơi tự do trên cánh đồng thô tháp
không ai khan khát ngoài ta
những bí ẩn trở nên tẻ nhạt.

 


Ở ngoài kia    

 

Ai còn kéo chăn đắp qua giấc ngủ ngày
giêng hai này thiếu vắng những hàng cây
đàn chim lạc đường về phương bắc

 


    
Ở ngoài kia mùa xuân đang đi tắt
lá chưa xanh đã ngả vào ngực đất
gió chưa căng đã rỗng những con đường

 

Lời nào nghiêng ngả khói hương
bụt đi vắng để tượng làm bia đỡ
những nương nhờ xô lệch tiếng chuông

 

Người nằm co nghĩ sông  xuôi thẳng
cách nào cũng ra được biển Đông
những khúc quanh lẫn vào ký ức

 

Ở ngoài kia cuộc tiễn đưa vồi vội
rơi một khắc dùng dằng
đàn kiến nhặt chở vào đêm sâu

 

Ở ngoài kia
khoảng cách giữa hàng cây và bất trắc
những mơ hồ dắt díu nhau qua.

 


Đêm thiếu phụ

 

Khu tập thể toàn người đơn lẻ
họ thay nhau canh giữ âm u
không ai nghe nước tràn trên bể

 

Cầu thang tối vắng người ẩn nấp
lũ trẻ đi náu cả tuổi thơ
bức tường rạn bao lời thêu dệt

 


    
Những ổ khóa thời gian đánh vẹt
mở ra khuôn ngực hư vô
không chạm tới một đêm thiếu phụ

 

Những thớ gỗ tin lời ru bầy mọt
ta tin người tuổi trẻ đốt trên môi
càng cháy bỏng càng nhanh tàn lụi

 

Giữa phố chật lòng như sông vắng
chợt bình yên, chợt buồn bã dâng lên
không có đò, qua sông bằng tưởng tượng

 


    
Người tầng cuối về trong đêm muộn
gặp giấc mơ mảnh dẻ vờn lên
trong tiếng mớ của người thiếu phụ.

Tin liên quan

Đại Bình, làng trái cây, làng thi ca

​Đại Bình xưa gọi Đại Bường/Sum suê cây trái ngát hương ba miền/Bao đời làng vẫn bình yên/Sông Thu r ...

Xuân khó vườn xưa

Giờ được bung mở ra với đủ đường ngang lối dọc rộng lớn, nên người ta gọi Thành phố. Chớ mấy chục nă ...

Chùm thơ Pen Jeju, Hàn Quốc

Năm 2022 là năm kỷ niệm 30 năm thiết lập quan hệ ngoại giao Hàn Quốc – Việt Nam. Cũng qua 3 thập niê ...

Nguồn mạch biên thuỳ

Tàu KN 490 kéo ba hồi còi chào cảng Cam Ranh, hướng mũi ra Cửa Lớn. Sau lưng, những dãy núi mờ dần, ...

Trang thơ

...chầm chậm ngày trôi chầm chậm đời trôi... ...

Trang thơ Vi Thùy Linh

Hơn 20 năm trước, Vi Thùy Linh xuất hiện và trở thành hiện tượng Thơ trên văn đàn. Thơ Linh vốn dĩ l ...

Dáng Quỳ

Tên bài thơ khiến tôi tò mò không rõ sẽ là một khắc họa chân dung nhân cách hay thân phận. Đọc rồi m ...

Tiếng nhật triều cuối hạ

Ngày tôi viết xong truyện ngắn thứ một trăm trong cuộc đời viết văn, tôi muốn có quãng thời gian thậ ...

Làng chài miền Tây trên Cao nguyên

“Tây Nguyên không chỉ là vùng đất kỳ ảo của những trầm tích văn hóa, của không gian đầy ...

“Con chữ bò ngang”, nghịch lý cuộc đời

​Sinh ra ở đời, đã là con người luôn có khao khát để vươn lên, khẳng định bản thân. Khi xưa, ngay cá ...

Tinh hoa ẩm thực văn hóa xứ Quảng

Không phải ngẫu nhiên mà mì Quảng ngày càng được nhiều người, nhiều nơi thích ăn, ngày càng được tru ...

Thơ Nguyễn Chu Nhạc

Cây trái mùa trĩu quả, lại có mùa hư không ...