Trang thơ


Lê Chí

Khúc lặng xanh

 

chầm chậm ngày trôi

chầm chậm đời trôi  

tiếng gió bên nhà xao xác

khúc lặng xanh lục lọi chính mình

 

có phải điềm lạ bắt đầu

biện minh bằng lời hoa mỹ

 

nhiều khi nơi này nơi khác

miếng ruộng mảnh vườn biến mất

con cá con tôm không còn nước tung tăng

không còn vườn xưa cây bưởi cây xoài

đung đưa chùm trái

mồ mả ông bà

 

nhiều khi rày đây mai đó

dễ đâu người gặp được người

 

khúc lặng xanh nuôi lớn hạt mầm

rừng tiếu lâm rưng rưng nước mắt  

giác quan lắng nghe vòng vèo thất lạc

 

chẳng phải bất lực

cũng chẳng chờ thời

mọi hối tiếc

trễ tràng vô nghĩa…

 

Đoàn Thị Ký

Con mong cha ngoảnh lại

 

Bức ảnh chụp phía sau lưng cha

Cái khoảng lặng dễ giật mình thảng thốt,

 

Vặn vỏ đỗ cắt góc đường cày

Miết hoàng hôn lưng cha hồng rực

Con đi sau nhặt con giun, con dế

Vỗ con gà mắn đẻ

Hồng hồng quả trứng mặt trời lên.

 

Áo cha đẫm mồ hôi

Định kiến thế thời

“Cha là con địa chủ

Các ngả đường tới tương lai bít kín!”

 

Mai rùa rạn

Chữ nghĩa thánh hiền

Cha hết lòng che chắn

Đêm đêm chúng con không ác mộng,

 

Cò vạc nên người

Kính yêu cha em con thu vào ống kính

Dáng hình này chỉ một mà thôi!

 

Cò, vạc nên người,

                       xin một lần cha ngoảnh lại

Ngắm cháu con hiếu đễ bậc sinh thành

Tay con nắm và cha cười như thể

Thuở nào cha dạy: “Chậm mà nhanh…”

 

Con đã gắng cha ơi,

                             kìa cha đang ngoảnh lại

Ngược ảnh con quay để so hình

Loang loáng trắng khoảng trời hoang lạnh

Ra là nước mắt con vừa linh.

 

Đinh Ngọc Diệp

Từ hôm nay tôi biết sợ

những bông hoa

(Lễ hội Carnaval đường phố - Sầm Sơn)

 

Từ hôm nay tôi biết sợ những bông hoa

sợ ngắt về cắm trong bình, đêm nở ra người đẹp

em thấy hết cái tôi - tồi - tàn sợ biết lấy gì che

 

Từ hôm nay tôi biết sợ những em sò

sao ta có thể cho vào nồi luộc há mồm, há mỏ

em đang múa trong vỏ sò đường phố

hôm qua chết mấy trăm lần giữa cuộc rượu

anh say?

 

Cái đẹp ẩn giấu khắp mọi nơi

sao mắt anh mù, nhìn đâu chỉ thấy mồi,

không thấy em đang đợi

dù trong một bụi cỏ bên đường hay mụn vải

buồm rơi...

 

Carnaval lễ hội đông người

đường Hồ Xuân Hương ngã vào chiều,

trộn em ngầu bọt

gánh cả biển và em xô đến chân trời

 

Những bông hoa từ nay không phải là hoa

bởi đã nhường em tất cả vẻ thắm tươi nức nở

biển Sầm Sơn da thịt sóng đang cười…

 

Dương Thường

Chợ tình

 

Em đừng đến Khau Vai

một mình ta chờ em thôi nhé

rượu lưng bình một nửa chia cho đá

nửa kia đắng đót chỗ ta nằm.

 

em đừng đến chợ tình

tiếng khèn bè của người thương nhớ lắm

đá tai mèo cũng ướt đẫm sương mai

để ta tưởng mình chẳng chờ ai...chẳng nhớ ai!

 

mình có hẹn gì nhau đâu

mà đá hẹn hò chỗ ta nằm cũng nhớ

mưa bay qua Mã Pí Lèng chùng chình vó ngựa

hát giữa chợ tình Khau Vai...

                                    Khau Vai...!

 

Ngô Mậu Tình

Bà tôi

 

Trần nhà như cánh đồng

Khô cong luống cày

Mắt bà lần tìm cuống nhau ánh sáng

Đang vơi dần đi mỗi ngày

 

Gỡ thời gian ra khỏi mái tóc

Ra khỏi những nếp nhăn quen thuộc

Bà đi qua từng ruộng lúa

Với chiếc áo may bằng cơn mưa

 

Gom màu mỡ từ mặt đất

Bà vung lên bầu trời

Đo gió bằng lóng tay

Bà nhẩm đường bay vàng rộm

 

Trong thì thầm giấc mơ của bà

Mùa màng vùn vụt lớn dậy

Ấm và thơm

Dọc triền sông vắng

 

Nguyễn Minh Khiêm

Chạy qua khuôn mặt mình

 

Tôi đang cố gắng chạy qua khuôn mặt mình

năm mươi năm về trước

Một khuôn mặt thiên thần chưa biết chữ

Một giọt sương trong veo

Một lá cỏ chăng nhiều tơ nhện

Sự trinh nguyên của những mảnh thủy tinh

Một cục đất được tưới đẫm ca dao cổ tích

Ngậm bầu vú làng nghìn năm đến giờ chưa

chịu cai sữa

 

Tôi đang cố gắng chạy qua khuôn mặt mình

những ngày đang sống

Chi chít những vết cắt

Chi chít những rãnh cày

Chi chít những loại hạt

Được kích thích bằng đủ thứ hoóc môn tăng trưởng

Được phun bằng đủ loại thuốc trừ sâu

Không ngày nào không qua kiểm dịch

Không nhận ra thời gian

Chỉ còn mồ hôi hiện lên

Những giọt mồ hôi quánh đặc

Những giọt mồ hôi nẻ toác

Những giọt mồ hôi bật máu

 

Tôi đang cố gắng chạy qua khuôn mặt mình

năm mươi năm nữa

Một khuôn mặt dày vết xước thời gian

Bao nhiêu lần đánh rơi

Bao nhiêu lần sàng lọc

Bao nhiêu lần cân đo đong đếm

Bao nhiêu lần bị hắt ra

Bao nhiêu lần cô lại

 

Thâm u hang động

Thâm u những hóa thạch

 

Tôi đang cố gắng chạy qua khuôn mặt mình

 một trăm năm sau

Một nghìn năm sau

Những lưỡi cuốc đào bới từng mi li mét

Từng nhát chổi phẩy từng hạt bụi

Nhặt về từng mảnh vụn

Dựng lại

Dựng lại

Rất nhiều tiếng thở dài bất lực.

 

Trần Ngọc Mỹ

Ngẫm 1

 

Chiếc lá nhú khỏi vòng quay uốn nắn

Làm sao tồn tại được trên thân cây

Chủ nhân muốn sản phẩm hình con hươu

Chủ nhân khao khát tạo ngọn núi

Chủ nhân kiêu ngạo múa rìu quyền lực

Tất cả sự sống theo bàn tay này

 

Nhất định không thể chung một nhịp

Làm sao có thể chảy cùng dòng

Nếu thòi lòi ra hình dạng khác ý

 

Chủ nhân lạnh lòng cắt phăng chiếc lá

Chớp nhoáng nhựa non chảy ròng ròng

Luồng gió cứa khoảng không hay trái tim xao xác

Mong manh nguồn sáng phía xa vời…

Nguồn Văn nghệ số 32/2022

Tin liên quan

Alexa Trương Blank là người Việt Nam

Đã rất lâu tôi không bén mảng đến sân bay, hưu trí cả chục năm rồi, dù máu nghề nghiệp vẫn sôi sục, ...

Chùm tạp văn của Trần Nhã Thụy

Nhà văn uống rượu cũng đến nhìn, lắng nghe. Nhưng ông nói gì, cũng không viết gì, chỉ lặng lẽ uống r ...

Cung tơ chiều

Chị Hoa về. Đột ngột. Như thể chị từ trên một đám mây rơi xuống sân nhà. Cả nhà tôi ngỡ ngàng sững s ...

Khát vọng cống hiến của một ngôi trường nhân văn, hội nhập

Nhận lời mời của ông bạn thơ vong niên Bùi Hữu Thiềm, lên xe từ bến xe Giáp Bát, 1g30 sáng tôi có mặ ...

420 năm Dinh Trấn Thanh Chiêm, đồng vọng và bước tiếp

Thanh Chiêm, theo Học giả, Nhà Quảng Nam học Nguyễn Văn Xuân, là dân xứ Thanh theo vua, ...

Cuối dòng sông Hậu

Khi vào lãnh thổ Việt Nam ở Long Bình huyện An Phú (An Giang), sông Hậu chia thành hai dòng. Dòng ch ...

Thơ Trần Quốc Toàn

Nước mắt mùa trút lá trong thân thể đất trời không ngừng chuyển động ...

Thơ Khuất Bình Nguyên

Cuộc đời ta là những hạt mưa Rơi? Rơi chưa? Mà chưa hề chạm đất? Năm mươi năm phong trần được ...

Thơ Vương Cường

Anh đang ở độ cao mười hai ngàn mét anh đang bay với vận tốc một ngàn phía trên đầu vẫn vô tận ...

Thơ Thai Sắc

Nơi tiếng chim về hát Hân hoan tựa đồng rừng Vườn quê mùa hương bưởi ...

Xe đêm

Xe bắt đầu tăng tốc. Từ đây đến K sẽ không dừng lại ở đâu nữa, chạy thẳng một mạch. Hành khách đều c ...

Những ghi chép vội vàng

Năm ngoái thôi, lúc này, cả nước vẫn hoang tàn trong dịch giã. Những ghi chép vội vàng này níu giữ l ...