December 7, 2022, 6:35 am

Thơ Vương Cường

Thơ gọi tìm thơ

Anh đang ở độ cao mười hai ngàn mét

anh đang bay với vận tốc một ngàn

phía trên đầu vẫn vô tận xa xanh

phía mặt đất một mình em chấm đỏ

Ngàn tay vẫy vạt lau quen bụi gió

chéo bình minh hồng đom đóm sáng cùng bay

miền cổ tích trải mộng trời miên tưởng

anh tìm con dế nhủi để bắt tay.

Gặp mẹ gánh ấu thơ ra chợ

con cua đồng nheo mắt nhìn anh

cá trê điệu đàng khăn tơ hồng quấn cổ

con lươn nhìn bỡ ngỡ khách phương xa.


 

Bỗng rền lên một tiếng sấm chuyển mùa

mây xiêm y chuyển sang màu đen sẫm

mía múa kiếm, ai cài khuy áo vội

anh một mình một ngựa ruổi về đâu


 

Không gian mười tám chiều em đan dở

áo hoa em, anh hiện hữu bên đời

vẫn nghe tiếng khóc cười ngầy ngật

nghe tiếng ai mê sảng trong hồn.

Gặp cánh rừng mùa đông trơ trụi lá

thương ai còn đau đáu phía chưa em

thương ai khóc mưa đầu mùa sấm chớp

nhớ ai treo phần mộ vào ngao ngán lãng du.

Bỗng nghe điệu xàng xê dập dềnh chân sóng

đất và trời châu thổ rộn ràng tươi

chín nhánh rẽ lùa cơn mơ bừng thức

lật vẹt chiều thơ gọi tìm thơ…

Ngẫu hứng

thảo nguyên 2

Anh hái một ngôi sao ban chiều

bỏ vào tay áo

đồi núi phập phồng nhú mầm xuân hôi hổi

thảo nguyên tràn mê muội

cọ vào anh nhồn nhột nắng vàng mơ

Cỏ ngậm sương chiều mi dài ánh ngọc

một bài ca ẩm ướt chờ mong

tiếng chuông rụng bên chiều hóng hớt

trời ôm trưa nóng bức lội qua sông

Nắng quái cuống cuồng

vét chiều gắt gỏng

ngơ ngẩn ai đứng ngóng bên đồi

thảo nguyên trải thảm xanh mời gọi

ai mút tay khô hết cả làn môi

Vì sao ạ em cứ nằm yên nhé

giấc mơ ai dìu dặt hát lưng trời

gió xoáy hút anh vào giếng ngọc

ai thả hồn lơ lửng lượn chơi vơi...

Nguồn Văn nghệ số 39/2022


Có thể bạn quan tâm