February 5, 2023, 4:15 am

Thơ Văn Công Hùng

Lại tháng mười

lại tháng mười

trời vắt mảng xanh ngoài ô cửa

dẫu miền Trung bão vẫn dập dình

tháng mười cuối thu

vệt chân bỏng nẻo xa

cơn thở dài cuối gió

tháng mười nhớ

không rõ hình hài

thấy mình nao nao chiếc lá vàng nghiêng

em vệt mây thảng thốt

tháng mười ân hận

tháng mười lãng quên

tháng mười như một giấc ngủ trưa

mơ về con sông có người thắc thỏm...

thì tháng mười

ba mươi rồi đấy

ngày cuối cùng của tháng

nỡ nào quên...

Nhớ Sài Gòn

“đêm nhớ về Sài Gòn”

Đỗ Trung Quân ôm đàn hát

ngồi quận Một nhớ Sài Gòn

ly rượu trưa mơ màng khuya nào đó...

phố vẫn trôi như vô tận

người cứ nhòa trong mắt nhau

Sài Gòn chật ních Sài Gòn

tiếng đàn cô đơn giữa trùng trùng thân phận

hôm nay ngồi nhớ Sài Gòn

những con đường mênh mông

biệt bóng người

cửa đóng

tàng cây thảng những tiếng chim mỏi mệt

mới hiểu quê hương

mới thấu quê hương

chốn ta về

khi ngày cạn

khi thấm nỗi tha hương

nhừ kiếp xa nhà

bữa cơm rau cháo

ngõ quê thập thững

đợi ta về...

Không đề

rồi tết cũng ập về

chiều ba mươi toàn nắng

hoa cúi đầu im lặng

như là buồn đẩu đâu

sông đã chảy rất lâu

cầu cũng cong tận độ

người như vừa đốn ngộ

ngang trái và hư vô

bạt ngàn bao nấm mộ

mùa hoang tàn ngẩn ngơ...

Tháng tư tháng tư ấy

những đứa con lạc lối

quay đầu tìm cố hương

những chân trời sậm tối

mọc ra bao con đường

em vừa qua giếng cạn

hoa sa la tưng bừng

vòng tay buông tự mãn

nửa chừng chợt rưng rưng

những tháng năm chiến trận

lòng người như thép nung

bao nhiêu miền uất hận

mắt nhìn nhau dửng dưng

bao nhiêu dòng sông Việt

chở nước mắt ngược nguồn

cây gạo chiều bến lạnh

lập lòe một lưỡi dao

tháng tư tháng tư ấy

từng phận người tan ra

bao trái tim thành giấy

đốt nhau mùa than hoa

những con đường khóa chặt

những giấc mơ rất thừa

những bước chân vô định

những miền hoang vu xanh...

Nguồn Văn nghệ số 48/2022


Có thể bạn quan tâm