June 26, 2024, 5:42 am

Thơ Hà Huy Hoàng

Khóc cha

Kính dâng hương hồn Cha

Con chưa lần viết cho Cha

Một câu thơ để gọi là... Cha ơi!

Giờ Cha hương khói về trời

Giật mình. Đêm trắng con ngồi trơ trơ

Đời Cha xuống ruộng lên bờ

Phận con gồng gánh câu thơ bọt bèo

Cha giờ về cõi trong veo

Con còn lầm lũi lưng đèo... Phù Vân...

Cha ơi, dù chỉ một lần

Cho thơ con khóc bên phần mộ cha...

Thương mẹ

Xin đừng kêu nữa Cuốc ơi!

Mẹ ta đã lắm nỗi đời đau thương

Cuốc kêu khắc khoải đêm trường

Tái tê nhức nhối vết thương Mẹ già

Đường đời còn lắm xót xa

Mẹ con mình vịn đi qua tháng ngày

Gia tài của Mẹ: con đây!

Dõi chi một áng mây bay cuối trời

Ước chi xoay được dòng đời:

Bao nhiêu giông bão hãy dời về con

Mẹ vẹn nguyên ánh trăng tròn

Con xin phần khuyết: hao mòn, Mẹ ơi!

Ngoài thềm vài chiếc lá rơi

Vầng trăng vẫn thức giữa trời cùng con

À ơi... Mẹ ngủ giấc tròn

Con xin làm gió đầu non thổi về.

Trên đỉnh La Xa

Bây giờ tàn rụi cuộc chơi

Sau bao khoảnh khắc đã đời phù du

Tôi quên hết bạn hết thù

Ngồi trên đỉnh núi hát ru gió trời

Tôi ca khúc điệu không lời

Mà sao vũ trụ ngời ngời thanh âm?

Mây tôi mặc

Gió tôi cầm

Hồn ơi, phiêu lãng xa xăm cuối trời...

Nguồn Văn nghệ số 51/2023


Có thể bạn quan tâm