December 7, 2022, 6:53 am

Thơ Đoàn Văn Mật

ĐOÀN VĂN MẬT

Phơi mưa

treo áo quần lên cơn mưa

những giọt nước mang ngàn tia nắng nhỏ

vừa đậu vừa rơi

bỗng thấy cầu vồng bảy sắc

mọc trên từng đường chỉ

mỗi cúc áo là một mặt trời

bỗng thấy bạt ngàn sông suối

chảy ra ngoài đường tiệm cận

 lũ ống cuồn cuộn vào tay áo

bỗng thấy sấm rền trong bão

chớp lóe ngang đầu ngón tay

mũi kim chĩa lên thành cột thu lôi

vừa đậu vừa rơi

mỗi giọt nước - một mặt trời

từ đêm qua đã chết.

Vẽ

chống lại mọi lãng quên

anh ngồi vẽ khuôn mặt em

càng vẽ càng mù mịt

anh ngồi với hình dung

muôn hình dung cũng đi biền biệt

thế rồi anh ngồi với đất

vẽ xa xa bóng dáng chân trời.

Tam Đảo

treo nỗi buồn lên cao

mây nhòa xuống kéo dần xuống đất

ở đây mùa đông trong chiều mùa hạ

ở đây mùa thu trong sáng mùa xuân

ở đây đảo nhưng không thấy biển

lá ngân dài xa hơn tiếng chuông

người ngồi đó, mùa qua chẳng gõ

rừng mê man tre trúc nhập thiền

người ngồi đó, có thành cổ tự

mắt nâu trầm như hoa trong sương

thác bạc gọi những chân trời du mục

đổ về đâu, nước ấy cũng xa nguồn

cái rễ cây dài hơn ngõ vắng

chạm đất rồi vẫn lẳng lặng bò đi

bò như thể cả một đời cô lẻ

gặp biển xa lại khao khát quay về.

Bài thơ

đêm đêm tôi nghe

tiếng thì thầm đơn độc

của một bài thơ đã chết

đêm đêm tôi nghe

một người nói với bài thơ của mình

rằng chúng ta đã hết thời mơ mộng

đêm đêm tôi nghe

bài thơ nói vọng từ trang sách:

– hãy cầm lên và đọc

ngày hôm qua của anh

và đêm nay tôi đọc chính mình

với những ngày tháng qua

từ bài thơ đã chết

bài thơ chết vì tập thể

chết cùng người mất trí.

Nguồn Văn nghệ số 38/2022


Có thể bạn quan tâm