Thêm một ngày đàng


Ngày ấy, thu đông năm 1951, Nhân cùng nhập ngũ với Hiền tại một cái ấp nhỏ ven đồi nằm bên bờ bắc dòng sông Như Nguyệt thuộc tỉnh Bắc Giang. Sau một thời gian luyện tập “quân sự mười bài”, cả hai cùng được bổ xung vào một đại đoàn chủ lực, cùng được tham gia chiến dịch Điện Biên. Khi giải ngũ, Hiền mới là Tiểu đội trưởng lại có hoàn cảnh gia đình khó khăn là bố mẹ đã già, lại là con độc nhất. Còn Nhân khi ấy đã là Trung đội trưởng, tiếp tục tại ngũ để xây dựng quân đội tiến lên chính quy hiện đại. Mặc dù xa nhau, hoàn cảnh công tác khác nhau, địa vị xã hội cũng khác nhau, nhưng tình đồng đội thuở ban đầu của những năm tháng gian khổ nhưng cũng rất hào hùng giữa họ không hề phai nhạt: Anh với tôi đôi người xa lạ/ Tự phương trời chẳng hẹn quen nhau/ Súng bên súng, đầu sát bên đầu/ Đêm rét chung chăn thành đôi tri kỷ/ Đồng chí! (Thơ Chính Hữu).

Minh họa của VŨ ĐÌNH TUẤN

Người già hay sống về quá khứ! Ở cái tuổi tám mươi có lẻ và về hưu đã được mười lăm năm có thừa, Nguyễn Trọng Nhân lại đem cái xe đạp Xputnhích mua ở Liên Xô cách đây gần tròn nửa thế kỉ ra sửa chữa lau chùi, khắc phục săm lốp chuông phanh để làm những cuộc thể thao, chơi thăm đồng đội trong vùng. Lần này ông đến với thằng Hiền. À, bây giờ phải gọi hắn là ông hoặc cụ Hiền mới phải. Thằng này hay lắm. Trong chiến đấu thì gan dạ, quân lệnh như sơn, dám xả thân vì đồng đội. Một lần vượt sông Hồng vào đất Nghĩa Lộ, thuyền của ông bị lật úp; không có hắn dám lao xuống dòng nước xiết dìu ông vào bờ thì ông đã chết còn đâu đến giờ? Trái lại, trong sinh hoạt anh ta lại giản dị, biết nhường nhịn, luôn nhận việc khó về mình… Không đến thăm hắn, chẳng hóa ra mình là kẻ bội ơn? Cứ theo bản đồ du lịch thành phố, làng hắn cách đây chỉ một giờ xe đạp, đường đi không khó, dễ tìm lo gì? Nếu hắn còn sống thì nhất rồi! Ngược lại, hắn đã mất thì ta thắp nén hương tri ân trước di ảnh hắn. Sau vài ba lần hồi hộp hỏi thăm, ông Nhân đã tìm ra địa chỉ cần đến, phải đến…

 


Xem bài đầy đủ trong thư mục Báo Văn nghệ >>>

Tin liên quan

Con Pai ro mhai ra đi, người S’Tiêng ở lại

Trở lại nơi vùng đất cách xa nhất trung tâm tỉnh Lâm Đồng (xã Phước Cát 2, huyện Cát Tiên), cảm xúc ...

Trở lại miền đảo xa

Ra đến đảo, lần nào cũng thế, khi đặt chân lên cầu tàu ở đảo, lòng tôi đã dâng đầy cảm xúc, một Cô T ...

Thơ đoạt giải cuộc thi Thơ báo Văn nghệ (1019 - 2020)

TÒNG VĂN HÂN Mẹ tôi chửi kẻ trộm Những lần gà nhà tôi bị mất Mẹ tôi chửi: - Cái đứa trộm g ...

Gió Lào

Quê tôi nhiều đặc sản, một trong những đặc sản được thiên nhiên ban tặng là gió Lào. Mỗi năm, vào đầ ...

Từ một bài thơ đến việc đặt tên cho một thị trấn

Tốt nghiệp khoa Ngữ văn Trường Đại học sư phạm Vinh năm 1975, tôi được phân công về dạy học ở Trường ...

Những chuyến đi và nền tảng cho thi ca

Chúng tôi thường đùa là nữ thi sĩ Việt Nam có 3 cái vai: vai gánh công việc, vai gánh gi ...

Những người giữ hồn làng

Thiên hạ bảo, người ta phát hờn ghen với người làng Gang của tôi ở cái xã Thụy Ninh thuộc huyện Thái ...

Mưa đầu mùa

Sớm nay, trong cái vắng tanh của con ngõ, tôi gõ nhẹ vào cái hộp gỗ đựng trà, nghe tiếng rỗng không. ...

Tiếng hát yêu đời

...Trịnh Công Sơn là người thuộc thế hệ của những con người bị ném vào lò lửa của chiến tranh khốc l ...

Phố núi mùa dã quỳ vàng rực

Cao nguyên Gia Lai hình thành bởi dãy núi lửa đã chết hơn triệu năm. Bước chân đến Pleiku tôi đã mơ ...

Ca trù và duyên phận

Nghệ nhân ưu tú (NNƯT) Phùng Thị Hồng sinh năm 1952 tại làng Đại Phùng, xã Đan Phượng, huyện Đan Phư ...

Có một hương xuân trong lòng thị xã!

Trời chuyển sang mưa, cái lạnh se se giữa những ngày xuân ấm vừa qua khiến ta chùng lòng... Muốn nắm ...