CON BÚP BÊ VÀ CÁI KHUNG XE ĐẠP

Bây giờ, người ta hay dùng từ "ăn theo", nhưng với trường hợp của tôi ngày mới giải phóng Sài Gòn, thì phải gọi là "chơi theo" mới đúng. Vì nói thật, tôi cũng chẳng "ăn" được cái gì, ngày đó.

Trở lại miền đảo xa

Ra đến đảo, lần nào cũng thế, khi đặt chân lên cầu tàu ở đảo, lòng tôi đã dâng đầy cảm xúc, một Cô T ...

Gió Lào

Quê tôi nhiều đặc sản, một trong những đặc sản được thiên nhiên ban tặng là gió Lào. Mỗi năm, vào đầ ...

Tiếng hát yêu đời

...Trịnh Công Sơn là người thuộc thế hệ của những con người bị ném vào lò lửa của chiến tranh khốc l ...

Mưa đầu mùa

Sớm nay, trong cái vắng tanh của con ngõ, tôi gõ nhẹ vào cái hộp gỗ đựng trà, nghe tiếng rỗng không. ...

Có một hương xuân trong lòng thị xã!

Trời chuyển sang mưa, cái lạnh se se giữa những ngày xuân ấm vừa qua khiến ta chùng lòng... Muốn nắm ...

Ngôn ngữ và nhà văn

Nói đến ngôn ngữ, lại nhớ Tô Hoài. Ông là nhà văn Việt Nam đứng vào hàng giàu ngôn ngữ văn học nhất. ...

Đường hoa

Qua cầu Trưng là cửa ngõ xã biên giới Sơn Kim 2. Chạm vào Kim Bình, Chế Biến đã là con đường hoa. Ho ...

Cai thuốc lá

Chồng hút thuốc lá đã mấy chục năm. Từ thời chưa quen biết nhau, đến khi yêu nhau, rồi thành vợ thàn ...

Những ngôi sao phương xa

Tôi đến thành phố Frankfurt trong một đêm đầy sao. Những ngôi sao chảy tràn trên những biển hiệu quả ...

Xuân khắc mộng dài

Tờ lịch cuối năm vừa gỡ xuống, gỡ cả những nặng trĩu của một năm dài. Cầm trên tay tờ giấy mỏng tang ...

Con trâu trắng bay trên bầu trời xanh

Chúng tôi ngồi dưới chòi lá nhìn trẻ thả trâu ở bãi cỏ bên hồ Núi Le. Bầy trâu thong thả gặm đám cỏ ...

Sắc pháo giao thừa

Hồi ấy đang thời kỳ bao cấp, tết của chúng tôi không được đầy đủ như bây giờ. Mỗi nhà sẽ được phân p ...