Mùa hoa khế


 

Thuỳ Mai trở lại đây đến lần thứ ba mà tay bảo vệ vẫn còn nhìn về phía cô với cái nhìn đầy khó chịu: “Cô có vào thì cũng thế thôi. Có gì đâu mà điều với chả tra. Phóng với chả sự. Rõ là phức tạp.”. Lần trước khi Mai đến, bắt cô phải chờ đến mười phút rồi cuối cùng quay ra gã đánh thượt với cô một câu ra chiều cảm thông, lấy làm tiếc cho cô lắm: “Xin lỗi cô! Ban Giám đốc đang có cuộc họp quan trọng. Không gặp bây giờ được đâu. Mong cô thông cảm nhé!”. “Không sao đâu ạ. Tôi đợi được. Họp xong rồi thì tôi vào được chứ anh?”. “Muốn gặp thì cô phải đặt một cái hẹn trước mới được. Ông ấy bảo tôi chuyển lời xin lỗi cô, hôm nay kín lịch rồi. Hẹn cô khi khác đi.”.

Lần thứ hai, khi xe Mai vừa tắt máy, chưa kịp dựng chân chống xe cũng chưa cần phải giơ tấm thẻ nhà báo ra, anh ta đã nhớ ra Mai. Sau câu đầu đon đả chào khách, câu sau gã bảo “Cô đến chậm một chút rồi. Giám đốc có việc đột xuất, vừa ra khỏi…”. “Thế còn Phó Giám đốc?”. “Ông ấy đang bận tiếp khách”. Lần này do nhờ sếp Huy Hùng của cô điện sang trước nên lúc này cô mới đang đứng đây. Nhà máy rộng mênh mông với diện tích hơn 80 ha, sản xuất chuyển hoá từ quặng Apatit thành phân bón. Riêng bãi thải đã chiếm 1/8 diện tích nhà máy. Trước mặt cô là một quả núi khổng lồ. Nếu như không đọc trước đơn thư từ bạn đọc, thoáng nhìn cô ngờ tưởng đó là núi than. Thật không thể tưởng tượng được, bãi chứa Gyps của một nhà máy lớn như thế mà nằm phơi mình hiên nang giữa nơi đất trời thế kia không gì che chắn, hệ thống cây xanh bao quanh thì quá mỏng, lác đác được vài cây làm cảnh gọi là. Chỉ cần một trận mưa lớn kéo dài, chắc chắn sẽ làm cho khối thạch cao từ đỉnh trên tràn xuống, rò rỉ và ngấm sâu vào nền đất rồi chảy ra sông ngòi, mương đầm bao quanh nhà máy. Cá của các hộ dân ở đây mà còn sống sót được mới là lạ.

Tin liên quan

Con Pai ro mhai ra đi, người S’Tiêng ở lại

Trở lại nơi vùng đất cách xa nhất trung tâm tỉnh Lâm Đồng (xã Phước Cát 2, huyện Cát Tiên), cảm xúc ...

Trở lại miền đảo xa

Ra đến đảo, lần nào cũng thế, khi đặt chân lên cầu tàu ở đảo, lòng tôi đã dâng đầy cảm xúc, một Cô T ...

Thơ đoạt giải cuộc thi Thơ báo Văn nghệ (1019 - 2020)

TÒNG VĂN HÂN Mẹ tôi chửi kẻ trộm Những lần gà nhà tôi bị mất Mẹ tôi chửi: - Cái đứa trộm g ...

Gió Lào

Quê tôi nhiều đặc sản, một trong những đặc sản được thiên nhiên ban tặng là gió Lào. Mỗi năm, vào đầ ...

Từ một bài thơ đến việc đặt tên cho một thị trấn

Tốt nghiệp khoa Ngữ văn Trường Đại học sư phạm Vinh năm 1975, tôi được phân công về dạy học ở Trường ...

Những chuyến đi và nền tảng cho thi ca

Chúng tôi thường đùa là nữ thi sĩ Việt Nam có 3 cái vai: vai gánh công việc, vai gánh gi ...

Những người giữ hồn làng

Thiên hạ bảo, người ta phát hờn ghen với người làng Gang của tôi ở cái xã Thụy Ninh thuộc huyện Thái ...

Mưa đầu mùa

Sớm nay, trong cái vắng tanh của con ngõ, tôi gõ nhẹ vào cái hộp gỗ đựng trà, nghe tiếng rỗng không. ...

Tiếng hát yêu đời

...Trịnh Công Sơn là người thuộc thế hệ của những con người bị ném vào lò lửa của chiến tranh khốc l ...

Phố núi mùa dã quỳ vàng rực

Cao nguyên Gia Lai hình thành bởi dãy núi lửa đã chết hơn triệu năm. Bước chân đến Pleiku tôi đã mơ ...

Ca trù và duyên phận

Nghệ nhân ưu tú (NNƯT) Phùng Thị Hồng sinh năm 1952 tại làng Đại Phùng, xã Đan Phượng, huyện Đan Phư ...

Có một hương xuân trong lòng thị xã!

Trời chuyển sang mưa, cái lạnh se se giữa những ngày xuân ấm vừa qua khiến ta chùng lòng... Muốn nắm ...