Một kỷ niệm đẹp với “BÀI CA HY VỌNG”


 

Ở chiến trường Miền Nam, trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, để có được những phút giây thư giãn đối với chiến sĩ ta quả là một điều hiếm hoi, nhất là chiến đấu ở chiến trường Quảng Trị mùa hè đỏ lửa năm 1972. Ấy vậy mà ở giữa vùng gió Lào cát trắng, cái sống và cái chết cận kề chúng tôi vẫn có được những phút giây hiếm hoi đó. Những trường hợp hy hữu ấy là khi các mặt trận đồng loạt tiến công khiến cho Mỹ-Ngụy phải căng lực lượng ra để chống đỡ, không thể tập trung hỏa lực vào một khu vực nhất định. Một yếu tố nữa là thời tiết. Khi mà trời đổ mưa tầm tã, giông gió nổi lên, mây đen phủ kín bầu trời, máy bay địch không thể phát huy được hết tầm hoạt động.

Đơn vị tăng thiết giáp của chúng tôi đóng quân ở ấp Linh Chiểu. Gọi là đóng quân chứ thực ra chúng tôi chỉ tạm dừng chân ở đây để chờ lệnh của Bộ chỉ huy mặt trận tiến vào sâu hơn. Ấp Linh Chiểu chạy dài hơn một cây số với vài chục nóc nhà lợp tôn, một chiều bám theo con lộ nhỏ vòng vèo, một chiều tựa lưng vào gò cát trắng mênh mông nối ra biển. Chúng tôi đào hầm trú ẩn. Xe tăng được trùm bạt rồi đổ đầy cát lên trên, sau đó trồng cây dứa dại để che mắt máy bay trinh sát L19, và OV10 của địch. Ban ngày bọn tôi tản ra trên đồng cát, dưới bóng các cây xương rồng khẳng khiu, những bụi bông tru mọc lúp xúp và chỉ tập trung tiểu đội lúc ăn cơm, hoặc khi nghe phổ biến chỉ thị của cấp trên. Ban đêm trừ quân số trực tiếp bảo vệ xe ở ngoài bãi cát, còn lính tráng được phân tán vào ngủ chung trong các hầm của nhà dân. Nhà nhiều thì hai ba chiến sĩ, nhà ít thì một hai. Phân tán ra như vậy đề phòng nếu bị máy bay địch oanh tạc, hoặc pháo kích bất ngờ sẽ hạn chế được số thương vong không cần thiết.

Điều mà chiến sĩ đều khao khát ấy là có được những trận mưa tầm tã quét đi cái nóng hầm hập, quất rào rào trên mái tôn, cộng với tiếng sấm chớp đùng đùng khiến ta có cảm giác như đang tham dự một trận đánh lớn. Mưa ngừng, bầu trời vẫn khoác chiếc khăn choàng đen nặng trĩu nước. Bọn lính chúng tôi bao ngày bị khô khát, nay có lệnh được vào ấp, xả hơi, không còn gì sung sướng hơn. Niềm vui được bung ra từ khuôn mặt mỗi người. Chỗ này thì tốp lính tụm nhau cắt tóc, cạo râu, chỗ kia mấy cậu ngồi vá áo, lau súng. Nhưng đa số rủ nhau vào ấp thăm hỏi, trò chuyện với đồng bào cho bớt đi phần nào nỗi nhớ quê hương ngoài Bắc. Tôi và Thành vừa từ cồn cát vào ấp đã gặp và làm quen được với hai cô gái. Một cô tên Thọ, cô còn lại tên Thắm. Nơi chúng tôi đứng trò chuyện cạnh con mương cạn nước, dưới mấy bụi chuối đã xơ xác lá. Tôi tựa khẩu súng AK vào một thân cây, hai tay chống nạnh, còn Thành trong tư thế hiên ngang của người lính sắp xung trận. Khẩu AK bám trễ bên hông, đập lách cách vào chiếc bình tông và con dao găm quặc trên dây lưng. Qua câu chuyện, các cô cho biết: “Chúng em thích nhất là chương trình phát thanh văn nghệ dành cho thiếu niên, nhi đồng. Sao mà bọn con nít nó kể chuyện, đọc thơ, và hát hay rứa. Đài Sài Gòn không có chương trình như thế. Chương trình hát dân ca hai miền cũng hấp dẫn lắm... Còn theo em thì chương trình ca nhạc chào buổi sáng nên phát những bài tình ca êm dịu hơn là.... Là vì để chào một ngày mới mà eng...”.

- Thế những bài hát dành cho người lớn các o không ưng sao?

- Có chớ! Những bài ca về quê hương, về tình yêu nghe tha thiết chứ không ủy mị, lướt thướt như mấy anh chị ca sĩ Sài Gòn.

            Nghe các cô nói, tôi nhận ra một điều: Dù đất nước bị chia cắt nhưng đồng bào Miền Nam đâu có quên hướng về Miền Bắc thân yêu.

             Để xóa đi cái không khí hỏi đáp nặng nề, tôi bảo Thành giờ chúng ta cùng hát với các o ấy cho vui. Thành đồng ý ngay. O Thọ và o Thắm cũng gật đầu tán thưởng. Luật đặt ra là chúng tôi hát một bài thì các o hát hai bài. Biết là không công bằng đấy nhưng các o chấp nhận vì châm chước cho chúng tôi là người lính chỉ quen cầm súng, với lại cái giọng thuốc lào, thuốc lá... Ai muốn hát bài nào mình thích thì hát bất kể tác giả đang ở phía bên này hay phía bên kia. Lần lượt những bài hát đủ thể loại mới cũ được trình diễn, nào là: Không ai ngăn nổi lời ca, Anh vẫn hành quân, Quảng Bình quê ta ơi, Bình Trị Thiên khói lửa và nhiều bài nữa tôi không nhớ hết. Có bài thì hát trọn vẹn, có bài chỉ hát một vài câu, nhưng đều được khen hay, vỗ tay tán thưởng. Mấy cây chuối gầy, lá xác xơ tự nhiên trở thành phông nền cho cái sân khấu bất đắc dĩ trông rất chiến trận. Tôi hỏi hai o có biết mấy bài hát của nhạc sĩ trong Nam viết về học đường nghe hay lắm. Các o bảo tôi phải nhắc vài câu thì các o ấy mới nhớ được bài ca đó chứ. Tôi sốt sắng, vậy thì cái bài gì có câu như là: “... Màu hoa phượng thắm như máu con tim. Mỗi năm đến hè nhặt hoa thấy buồn...” O Thọ reo lên: “A ! Bài này em quên tên rồi, nhưng thuộc”. Thế rồi o say sưa hát.  

Hồi lâu o Thắm hỏi: “Vậy ra các eng cũng thích những bài hát của phía bên này ư ?”. Tôi bảo đã là cái hay, cái đẹp thì chẳng kể phía bên này bên kia. Vả chúng tôi cũng chỉ thích một vài bài thôi, còn những bài ủy mị, sướt mướt nghe mệt lắm, nó làm nhụt ý chí chiến đấu. Tôi hỏi các o có biết và thích bài hát nào của miền Bắc không? Các o thành thật nói vì chỉ nghe lén đài miền Bắc nên thích mà không nhớ được tên. Nhiều bài tình ca ngoài nớ nghe ưng lắm chứ. Như bản... Chắc là không nhớ được tên bài ca nên o Thọ quay sang cầu cứu o Thắm. O Thắm ra hiệu cho chúng tôi chờ chút, rồi o chạy tắt qua mảnh vườn cát trắng trồng những cây ớt đỏ tía về nhà. Loáng cái o đã quay lại, bàn tay nắm chặt một vật gì đó giơ ra trước mắt chúng tôi, không nói gì.

Dễ chừng để cho chúng tôi hồi hộp, đặng o Thắm mới xòe bàn tay ra. Đó là một cái lọ nhựa màu trắng, chỉ to hơn cái nắp bình tông. O cẩn thận xoáy nút lọ rồi dùng hai ngón tay kẹp cẩn thận và rút ra một mảnh giấy nhỏ cuộn tròn nhẹ nhàng mở ra. Tôi và Thành dán mắt nhìn những dòng chữ ngoằn nghèo viết trên đó rồi bỗng ồ lên vì ngạc nhiên: “Từng đôi chim bay đi, tiếng ca rộn ràng...”. Đây là câu mở đầu trong bài hát Bài ca hy vọng của nhạc sĩ Văn Ký. Các o ưng bài ca này hả? Các o gật đầu. Tôi khoe: “Nhạc sỹ Văn Ký cùng quê huyện Vụ Bản, Nam Định với mình đấy”. Các o tỏ ra thán phục lắm. O Thọ bất ngờ hỏi: “Chắc quê eng Thi nhiều người giỏi lắm nhỉ?”. Đúng rồi. Quê anh xưa có trạng nguyên Lương Thế Vinh nay như nhạc sỹ Văn Cao, nhà thơ Vũ Cao, nhà thơ Nguyễn Bính, nhà sử học Trần Huy Liệu.... Các vị tướng tá thì nhiều vô kể không đếm hết được.

Thành nói chen vào: “Thôi tất cả bọn mình cùng hát bài này nhé. Đồng ý không? Nhưng khoan cho mình hỏi: Tại sao o Thắm lại chép bài ca này rồi cho vào lọ?”. O Thắm mím miệng cười. O Thọ đỡ lời: “O Thắm phải chôn cái lọ này dưới chân giường, khi nào quên lời thì đào lên coi lại, rồi lại chôn xuống... Giữ bài ca của miền Bắc trong người, lính Cộng hòa thấy được chúng nó bắn bỏ cả nhà liền đó...”. Tôi phấn khích: “Thôi bây giờ giải phóng rồi chẳng còn phải sợ gì nữa. Nào chúng ta cùng hát nghe! Hát to lên nhé!”.

            Thế là chúng tôi cùng say sưa hát: “Từng đôi chim bay đi, tiếng ca rộn ràng, cánh chim xao xuyến, gió mùa xuân...”.

Tiếng hát của bọn tôi khiến cho cánh lính đang tụ tập quanh đó cùng hát theo: “... Gửi lời chim yêu thương, tới miền Nam quê hương, nhắn rằng ta ngày đêm mong nhớ...

Từ chiến dịch giải phóng Quảng Trị mùa hè mùa hè đỏ lửa 1972 đến nay đã gần nửa thế kỷ qua đi. Cách đây gần hai chục năm tôi mới có dịp trở lại chiến trường xưa. Đi một mình không có Thành. Người bạn lính thân nhất của tôi đã nằm lại trên đường tiến về giải phóng Sài Gòn năm 1975 rồi. Cảnh và người nơi đây đã khác xưa. Khác lắm. Tôi dò hỏi bà Thọ (o Thọ) nghe đâu sau giải phóng theo chồng lên tận vùng đất đỏ làm ăn. Còn bà Thắm (o Thắm) bị sức ép của bom, tai điếc đặc, nói năng phải nhìn mồm, huơ chân múa tay, nên cũng chẳng hỏi được gì nhiều. Sau lần tìm về chiến trường xưa ấy tôi cũng đã gặp nhạc sĩ Văn Ký, trong dịp ông cùng đi dự hội diễn văn nghệ quần chúng của Bộ Nội thương tổ chức ở Thành phố Vinh, Nghệ An. Tôi hứa với ông sẽ viết về kỷ niệm này, nhưng cho mãi đến nay mới thực hiện được.

 

Nguồn Văn nghệ số 30/2018

 

 

Tin liên quan

Đệ trình UNESCO ghi danh 'Nghề làm tranh dân gian Đông Hồ'

Thủ tướng Chính phủ vừa có văn bản đồng ý gửi hồ sơ quốc gia đệ trình UNESCO xem xét đưa “Nghề làm t ...

Nhà nghiên cứu mỹ thuật Ngô Kim Khôi: Tranh Việt có sức hấp dẫn không nhỏ

Không thể phủ nhận một hấp lực rất lớn của tranh Việt Nam trên trường quốc tế, đặc biệt là các thế h ...

Họa sĩ Vũ Đình Tuấn dùng toàn bộ số tiền bán Bộ minh họa truyện ngắn trên báo Văn nghệ ủng hộ chương trình " Vượt qua đại dịch CoVID -19"

Theo chia sẻ của họa sĩ Vũ Đình Tuấn, bộ minh họa chùm truyện ngắn gồm 5 tranh của họa sĩ được đăng ...

Tổ chức cuộc thi Độc tấu và Hòa tấu nhạc cụ dân tộc toàn quốc

Cục Nghệ thuật biểu diễn (Bộ VHTTDL) phối hợp với Hội Nhạc sĩ Việt Nam sẽ tổ chức “Cuộc thi Độc tấu ...

Đấu giá 60 tác phẩm mỹ thuật tiếp sức y, bác sĩ nơi tuyến đầu chống dịch

Hưởng ứng lời kêu gọi của Ban Chỉ đạo quốc gia phòng chống dịch bệnh Covid-19, hướng tới mục đích th ...

Nghệ thuật tạo hình Huế

Tôn giáo và tín ngưỡng là nơi lưu giữ nhiều giá trị và loại hình nghệ thuật, qua đó phản ánh nét tin ...

Lùi khai mạc triển lãm tác phẩm của các họa sĩ hàng đầu trên thị trường mỹ thuật

Cục Mỹ thuật, Nhiếp ảnh và Triển lãm, Bộ VHTTDL vừa có văn bản số 111/MTNATL-MT gửi các họa sĩ được ...

Những lời ca góp phần đẩy lùi dịch Covid-19

Cùng với “Ghen Cô Vy”, những ca khúc như “Việt Nam ơi! Đánh bay Covid!”, “Bao la những trái tim hồng ...

Mời độc giả đón đọc báo Văn nghệ số 13.

​Báo Văn nghệ số 13 ra ngày 28-3-2020 có các nội dung sau: ...

"Số đỏ" lên màn ảnh rộng

Đạo diễn Phan Gia Nhật Linh vừa công bố việc chuyển thể tiểu thuyết Số đỏ lừng danh của nhà văn Vũ T ...

Hạn chế số lượng đại biểu dự Lễ dâng hương giỗ Tổ Hùng Vương

Bộ trưởng Bộ VHTTDL Nguyễn Ngọc Thiện vừa ký công văn gửi UBND tỉnh Phú Thọ về việc tổ chức Lễ dâng ...

Đưa phim lên các nền tảng trực tuyến

Trong giai đoạn ngành công nghiệp điện ảnh toàn cầu đang bị ảnh hưởng nặng nề bởi dịch Covid-19, một ...