Hiện thân của Chúa


“Anh hùng không qua ải mỹ nhân”, trong câu chuyện xoay quanh hệ lụy “tiền, tình, tội” này, các nhân vật bám dính lấy nhau, sống trên lưng nhau, người nọ tận dụng người kia, nhưng rồi chẳng ai thoát được sự bẽ bàng khi sự thật phơi bày. Cuối cùng mọi sự phải phơi bày, triết lý này được Võ Hương Quỳnh, cây bút phê bình sắc sảo, lần đầu tiên thể hiện trong truyện ngắn đầu tay có cấu tứ chặt chẽ, lời văn nhuần nhuyễn đẹp, hé lộ một tài năng.

(Kiều Bích Hậu)

Anh lớn khôn dưới bầu vú mẹ

Và dại khờ trước vòm ngực của em

                             “Romance”—Thế Hùng

Ông nghĩ thế gian không thể biết những gì ông làm. Và thế gian chỉ thấy những gì ông muốn họ phải tận mắt thấy… trên truyền thông và mạng xã hội, rằng định mệnh của ông được sắp đặt bởi một chữ vì: Vì gia đình ông quyền quý, vì ông từng tu nghiệp ở Nga về, vì ông sống trong dinh thự nguy nga, vì quyền lực trong tay ông, vì ông có thể hô phong hoán vũ, vì vợ ông tận tuỵ thủy chung, vì con cái ông vẻ vang thành đạt.

Minh hoạ: Trần Ngọc Quỳ

Thỉnh thoảng cũng có vài kẻ xúc xiểm, mỉa mai ông, nhưng ông đều đáp lại với vẻ lịch duyệt, khoan dung và hài hước của một nhà ngoại giao chuyên nghiệp, hay đúng hơn là của một minh tinh màn bạc. Ông có thể nói dối với vẻ mặt thản nhiên và thánh thiện như thiên thần. Hoặc thậm chí khi cần, ông sẽ huỷ hoại kẻ thù từ phía sau, với một cử chỉ cao quý đến độ chính họ sẽ phải quỳ xuống tôn kính và biết ơn ông. Các chính trị gia sùng bái ông. Trí thức phần đông cũng thế, xem ông như đức Chúa giáng thế. Và ông luôn tự xem mình là hiện thân của Chúa, phiên bản trần gian, vì tên của ông không phải Jesus Christ, mà là Nguyễn Viết Kì.


Xem bài đầy đủ trong thư mục Báo Văn nghệ >>>

Tin liên quan

Khát vọng cống hiến của một ngôi trường nhân văn, hội nhập

Nhận lời mời của ông bạn thơ vong niên Bùi Hữu Thiềm, lên xe từ bến xe Giáp Bát, 1g30 sáng tôi có mặ ...

420 năm Dinh Trấn Thanh Chiêm, đồng vọng và bước tiếp

Thanh Chiêm, theo Học giả, Nhà Quảng Nam học Nguyễn Văn Xuân, là dân xứ Thanh theo vua, ...

Cuối dòng sông Hậu

Khi vào lãnh thổ Việt Nam ở Long Bình huyện An Phú (An Giang), sông Hậu chia thành hai dòng. Dòng ch ...

Thơ Trần Quốc Toàn

Nước mắt mùa trút lá trong thân thể đất trời không ngừng chuyển động ...

Thơ Khuất Bình Nguyên

Cuộc đời ta là những hạt mưa Rơi? Rơi chưa? Mà chưa hề chạm đất? Năm mươi năm phong trần được ...

Thơ Vương Cường

Anh đang ở độ cao mười hai ngàn mét anh đang bay với vận tốc một ngàn phía trên đầu vẫn vô tận ...

Thơ Thai Sắc

Nơi tiếng chim về hát Hân hoan tựa đồng rừng Vườn quê mùa hương bưởi ...

Xe đêm

Xe bắt đầu tăng tốc. Từ đây đến K sẽ không dừng lại ở đâu nữa, chạy thẳng một mạch. Hành khách đều c ...

Những ghi chép vội vàng

Năm ngoái thôi, lúc này, cả nước vẫn hoang tàn trong dịch giã. Những ghi chép vội vàng này níu giữ l ...

Thơ Đoàn Văn Mật

treo áo quần lên cơn mưa những giọt nước mang ngàn tia nắng nhỏ vừa đậu vừa rơi ...

Thơ Nguyễn Việt Chiến

những đám mây viết gì lên trời xanh các nhà thơ trên mặt đất ...

Trung thu, một giấc mơ bay

Giấc mơ ánh sáng. Lạ lùng nhất là lòng háo hức mong đến đêm Trung thu. Giấc ngủ nào cũng mơ thấy ánh ...