Đất ấm


Khi tôi ra đời, cả cha mẹ tôi đều trở thành những người thất nghiệp. Không nhà cửa. Không ruộng vườn. Mẹ tôi mỗi sớm bày cà phê ra bán ngoài vỉa hè cho những người lao động. Cha tôi chạy xe ôm để kiếm tiền nuôi vợ con. Nói như bác Tư Kèn - “Cô chú ấy đều là những người có danh, có giá cả, có biên chế của nhà nước, có lương… Ấy vậy mà họ dám rũ bỏ tất cả để làm người dân thường. Thiệt là uổng. - Rít xong hơi thuốc lá cuốn tổ sâu, bác tặc lưỡi-Người ta bỏ ra cả đống tiền xin việc còn chả được. Cô chú Bàng bỏ việc như không. Đúng thiệt là trẻ người non dạ, coi trời bằng vung”. Bác Tư Kèn gương mắt nhìn soi vào mặt tôi như nhìn con chim công trong vườn kiểng. Như thể không tin bác hỏi: “Vậy cháu là con cô Ba Hiền, thiệt hả?”.

Minh họa của TRẦN NGỌC QUỲ

Đấy là cuộc trò chuyện đầu tiên của tôi với bác Tư Kèn sau 15 năm tôi trở lại cao nguyên. 15 tuổi, tôi lớn phổng phao, xinh đẹp, nói giọng bắc đặc sệt, không nói ngọng “n” với “l”. Ấy là cũng bởi tôi luôn được mẹ rèn rũa bằng phẩm chất và nghề nghiệp của cô giáo dạy văn cấp II. Bữa ấy xuống xe, tôi say nôn ra mật xanh, mật vàng. Bác Tư Kèn chở tôi trên chiếc xe đạp thồ, nhem nhúa, cũ nát từ bến xe về tá túc tại nhà ông bà ngoại. Thỉnh thoảng bác Tư Kèn lại khen tôi “giống mẹ như trang!”

Ngoại tôi, một người đàn bà xuất thân trong một gia đình khá giả, sống bằng nghề buôn bán, lần đầu tiên nhìn thấy đứa cháu sau nhiều năm xa cách, ứa nước mắt thương cảm. Thương cho sự nghèo khổ của một đưa cháu ngoại mà bà nâng đỡ, cưu mang tôi từ khi còn trong bụng mẹ. Còn trong ánh mắt của đám anh chị em con dì, con cậu họ hàng ruột thịt của mẹ tôi, chúng vừa tỏ ra ngạc nhiên thích thú vì có một người chị họ dân bắc, vừa có ý coi thường cái cách ăn mạc tuyềnh toàng, đơn giản của tôi, vốn quen sống nghèo khổ, tằn tiện.


Xem bài đầy đủ trong thư mục Báo Văn nghệ >>>

Tin liên quan

Nhật ký một nhà văn những ngày giãn cách. Kỳ 2: Ðau thương và niềm hy vọng nơi vaccine (tiếp theo và hết)

Tôi đã nghĩ đến việc viết. Không thể không viết, đầy ắp sự kiện thế này, tại sao lại không viết chứ? ...

Không phải là ngày 11 tháng 9

Hôm nay đã là một ngày khác, không phải là ngày 11 tháng 9. Nhưng con người phải hiểu rằng : mọi ngà ...

TIẾNG LOA PHÒNG DỊCH TRÊN BIÊN GIỚI

Bài tuyên truyền thực hiện Nghị quyết 84/NQ-CP ngày 29/5/2020 của Chính phủ ...

Giọt mưa lao xao

Một vùng quê duyên hải thanh bình, khoáng đãng, trong lành với những xóm làng trù phú nằm ở phía nam ...

Gió Trương Chi

Ông nhạc sĩ có thói quen uống cà-phê không bao giờ đánh bông bọt. Thứ cà-phê vối hãm đặc, không ngậy ...

Một ngôi nhà bị ám

Bất kể giờ nào chợt thức luôn có một cái cửa đóng lại. Từ phòng này sang phòng khác bọn họ cứ đi, ta ...

Gió lạnh

Yên thức dậy lúc bốn giờ rưởi. Như mọi ngày, kim đồng hồ sinh học nơi cô vẫn đều đặn gõ nhịp, bất kể ...

Cố nhân

Hải quyết định lên đường. Đi lặng lẽ, không báo cho người thân, bạn bè. Nhiều việc lớn trong đời anh ...

Sám hối của loài người gửi mẹ thiên nhiên

Thưa Mẹ Thiên Nhiên vô cùng cao cả, vĩ đại. Chúng con là loài Người, một trong muôn loài trên trái đ ...

Nhật ký một nhà văn những ngày giãn cách. Kỳ 1: Những phận người trong cơn dịch giã

Trong những ngày rất buồn như thế này thật may mắn nếu chúng ta có một việc gì đó bận rộn để mà nghĩ ...

Trong đại dịch, nghĩ về quan hệ giữa Con người với Tự nhiên

Đại dịch toàn cầu Covid 19 xảy ra từ cuối năm 2019, đến nay đã gần hai năm trôi qua. ...

Chim ngụ cư

​Thế là hết mùa thu. Mấy hôm nay đã chớm đông nhưng tiết trời chẳng mấy lạnh. ...