Chùm thơ nhân ngày Thầy thuốc Việt Nam 27-2


Thơ cho Ngày Thầy thuốc Việt Nam!

Nhà thơ, Bác sỹ Hồ Khải Hoàn sinh ngày 10/10/1963, quê Nam Trung, Nam Đàn, Nghệ An. Anh hiện công tác tại Bệnh viện Nội tiết Trung ương. Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, Hội viên Hội Nhà báo Việt Nam. Tác phẩm đã xuất bản: Thơ tình Lãng tử (NXB Lao Động, 1995); Mặt trời Lãng tử (in chung với nhà thơ Hồ Khải Đại, cha anh - NXB Văn Học, 2002); Ly cà phê Mùa thu (NXB Hội Nhà văn, 2007); Bên gốc sấu xanh rêu (NXB Hội Nhà văn, 2019) Âm nhạc: Nhiều ca khúc đã phát trên sóng của Đài TNVN.

Nhân ngày Thầy thuốc Việt Nam, Văn nghệ xin giới thiệu chùm thơ mới của anh viết về những người đồng nghiệp của mình.

Nhà thơ, Bác sỹ Hồ Khải Hoàn

BÌNH YÊN

Mến tặng các Thầy thuốc Việt Nam!

 

Gặp một nhành hoa thắm

Tôi nhớ về mùa xuân

Gặp giọng nói ân cần

Tôi nhớ người áo trắng

 

Em dịu dàng ngày nắng

Em nồng nàn ngày mưa

Suốt một đời thầm lặng

Như mẹ hiền sớm trưa...

 

Ơi tấm lòng... áo trắng

Giống nòi của chúng ta

Có bao điều muốn nói

Như tình người bao la

 

Sáng nay trong bệnh viện

Tôi nắm bàn tay em

Nơi lòng bàn tay ấy

Là khoảng trời bình yên...

 

NHỎ NHEN

(Con người cần phải sống bao dung - Điều đó càng có ý nghĩa với những người thầy thuốc!)

 

Từ ngày xưa bà dạy cháu rằng

“Nhỏ bé nhất đời là cái kim, cháu tìm giúp bà đấy”

Cái kim của bà, cháu dễ dàng tìm thấy

Còn cái gì nhỏ bé hơn không?

 

Cháu ở bên bà tròn chín mùa đông

Đêm cháu lạnh, bà nhóm thêm bếp lửa

Rồi bà đi… không về nữa

Bà mang kim về đâu bà ơi?

 

Cháu lớn lên, đến khắp nẻo chân trời

Những vi trùng, siêu vi trùng cháu đều tìm thấy

Qua kính hiển vi, nó cũng như cái kim ngày ấy

Còn cái gì nhỏ bé nữa bà ơi?

 

Lội giữa đường đời, áo giấy lẫn ma trơi

Con kiến oằn lưng, con cua nắng cháy

Nhỏ bé những gì cháu đều nhìn thấy

Cái nhỏ nhen của con người - chẳng dễ nhận ra đâu...

 

HÌNH NHƯ CÓ EM...

 

Nếu anh không bước đi, sẽ không biết đường xa hay gần

Nếu anh không bước đi, sẽ không biết thời gian anh tới đích... sẽ không được gặp em... sẽ không có nụ hôn sau chặng đường mỏi mệt...

Tình em như bóng râm trên lối anh đi...

 

Đã có lúc nản lòng muốn dừng lại... mắt em nhìn anh xa lạ... không có nón vẫy theo anh

Chỉ có dòng sông vắng lặng... người lái đò với giọng ngái ngủ

Heo hút gió, heo hút nắng...

Heo hút bóng em góc biển chân trời...

 

Anh vẫn đi

và đi mãi...

Hình như có tia nắng ban mai và có tiếng chim đang hót

Hình như có em đợi anh... ở cuối con đường...

HKH

Tin liên quan

Con Pai ro mhai ra đi, người S’Tiêng ở lại

Trở lại nơi vùng đất cách xa nhất trung tâm tỉnh Lâm Đồng (xã Phước Cát 2, huyện Cát Tiên), cảm xúc ...

Trở lại miền đảo xa

Ra đến đảo, lần nào cũng thế, khi đặt chân lên cầu tàu ở đảo, lòng tôi đã dâng đầy cảm xúc, một Cô T ...

Thơ đoạt giải cuộc thi Thơ báo Văn nghệ (1019 - 2020)

TÒNG VĂN HÂN Mẹ tôi chửi kẻ trộm Những lần gà nhà tôi bị mất Mẹ tôi chửi: - Cái đứa trộm g ...

Gió Lào

Quê tôi nhiều đặc sản, một trong những đặc sản được thiên nhiên ban tặng là gió Lào. Mỗi năm, vào đầ ...

Từ một bài thơ đến việc đặt tên cho một thị trấn

Tốt nghiệp khoa Ngữ văn Trường Đại học sư phạm Vinh năm 1975, tôi được phân công về dạy học ở Trường ...

Những chuyến đi và nền tảng cho thi ca

Chúng tôi thường đùa là nữ thi sĩ Việt Nam có 3 cái vai: vai gánh công việc, vai gánh gi ...

Những người giữ hồn làng

Thiên hạ bảo, người ta phát hờn ghen với người làng Gang của tôi ở cái xã Thụy Ninh thuộc huyện Thái ...

Mưa đầu mùa

Sớm nay, trong cái vắng tanh của con ngõ, tôi gõ nhẹ vào cái hộp gỗ đựng trà, nghe tiếng rỗng không. ...

Tiếng hát yêu đời

...Trịnh Công Sơn là người thuộc thế hệ của những con người bị ném vào lò lửa của chiến tranh khốc l ...

Phố núi mùa dã quỳ vàng rực

Cao nguyên Gia Lai hình thành bởi dãy núi lửa đã chết hơn triệu năm. Bước chân đến Pleiku tôi đã mơ ...

Ca trù và duyên phận

Nghệ nhân ưu tú (NNƯT) Phùng Thị Hồng sinh năm 1952 tại làng Đại Phùng, xã Đan Phượng, huyện Đan Phư ...

Có một hương xuân trong lòng thị xã!

Trời chuyển sang mưa, cái lạnh se se giữa những ngày xuân ấm vừa qua khiến ta chùng lòng... Muốn nắm ...