Cất lên từ ruột sóng


Thanh Hóa là vùng đất địa linh nhân kiệt, từ lâu không phải chỉ nổi tiếng bởi những địa danh, những tên tuổi hào hùng gắn với lịch sử dựng nước và giữ nước; Thanh Hóa còn là địa chỉ của những trữ tình thơ mộng, mà biển Sầm Sơn là một trong những món quà mà thiên nhiên ban tặng cho mảnh đất này. Cùng với nhiều điểm du lịch trong cả nước đang từng ngày từng giờ vượt lên sau những đìu hiu quạnh quẽ do đại dịch Covid-19 gây nên, Sầm Sơn cũng đang dần trở lại nhịp sống trong vai một nét chấm phá trữ tình của bức tranh toàn cảnh nơi mảnh đất nghĩa tình này.

Cất lên từ ruột sóng là trang thơ viết về vùng biển Sầm Sơn, tác giả đều là những nhà thơ sinh ra và lớn lên trên mảnh đất này. Chính vì vậy mà đằng sau những cảm xúc của một bài thơ thông thường, nó còn có tình cảm của sự gắn bó máu thịt của người, của đất mà không dễ gì có được…

 

Huy Trụ

Biển và em

                                      

Không có em

Biển đẹp để làm gì?

Biển sẽ chết

Vì cô đơn lặng lẽ

Không có anh

Em đẹp rồi cũng thế!

Trước nõn nà…

Con sóng vỗ ngu ngơ…

 

Chả thế mà, đến đá cũng thành thơ

Cũng biết hóa thân thành hòn Trống Mái

Hơn tất cả để con người tồn tại

Là tình yêu vỗ sóng gọi ta về…

          

Nguyễn Minh Khiêm

Tự thú trước biển

 

Vẫn biết biển là nơi bão tố sóng thần

Nơi bao nhiêu con tàu đã từng bị đắm

Nhưng đứng trước trăm nghìn con sóng

Có thể nào cầm lòng được biển ơi!

 

Nếu phải tan ra trong sóng của biển khơi

Thì con tàu sinh ra vốn dĩ vì biển vậy.

Nếu may mắn được hoàn sinh trở lại

Lại lưới chài một lần nữa ra đi

 

Viên Lan Anh

Sầm Sơn ngày ấy

 

Mấy mươi năm tưởng chớp mắt thôi

Con chuồn chuồn đậu cành hoa súng

Anh đố em ném trúng

Anh cho em lên chùa Cô Tiên.

 

Con chuồn chuồn bỏ em bay đi

Anh cũng rời Sầm Sơn đến miền hoa lệ

Sóng Sầm Sơn vỗ mòn nỗi nhớ

Con còng ngày đêm đắp bồi dang dở.

 

Em theo chồng sang sông…

Con đò chùng chình thầm khóc những

đêm đông

Con cá bống bơi ra lạch bể

Hoa muông muống vẫn tim tím thế

Biển rì rầm nhắc khẽ tên anh

 

Sầm Sơn bây giờ lộng lẫy những công trình

Sóng đã xóa dấu chân mình trên cát

Con chuồn chuồn đậu trên hoa tím hát:

 Người thương… ơi người thương…!

 

Vũ Thị Khương

Câu thơ buồn trên biển

 

Em cô đơn trước biển chiều nay

Con sóng giận hờn xô bờ dào dạt

Nơi xa ấy, anh làm sao biết được

Con còng se những hạt cát tròn vo…

 

Sóng dắt díu nhau, em chỉ có một mình

Trùng khơi thăm thẳm và diệu vợi

Phải chăng nỗi nhớ thương đắm đuối

Khi gặp bờ, ngọn sóng trắng phau…

 

Em ngỡ như nhặt được từng câu

Trên cát mịn, thơ buồn ai vô ý

Đã đánh rơi, trời chiều nao lòng bể

Một mình em đối mặt với mênh mông…

 

Chả nỡ trách em là kẻ đa tình

Sóng dìu dặt ấp iu bờ cát

Nếu anh ở bên hẳn là em sẽ hát

Và câu thơ buồn, ai nỡ đánh rơi…

 

Thy Lan

Hát với Sầm Sơn

 

Thêm chút biển cho mặn mà khuất lấp

Ký ức màu thời gian!

 

Tôi hỏi sóng vì sao tung bọt trắng

Gió thương ai mà rối tóc thề

Sao cát chỉ mềm môi im lặng

In dấu chân vào trong dáng mi.

 

Sao trắng quá

Một vòm mây bạc

Biển buông lơi, sóng gió cuộn trào!

Xa vắng quá

Anh và tôi trên cát

Chẳng thể mơ câu hát song đôi!

 

Ai cứ hát về Sầm Sơn biển nhớ

Biển ngày nào vẫn mằn mặn trên môi!

Anh cứ thế ôm tôi có biển

Ngây thơ yêu lồng lộng bên trời!

 

Hoàng hôn xuống vẫn cháy về hạ cũ

Ngày mới chờ…                                        

Biển đợi….                                        

Người ơi!

 

Đinh Ngọc Diệp

Trống mái

 

Ngự trên núi, nghe làng ru sóng

Trống Mái gối lên mây trắng ngủ lưng trời

Mây dưới núi bồng bềnh hay nón trắng

Nón mẹ già gánh cá đem phơi

 

Mẹ biết chăng chuyện tình xưa ấy

Đá vẫn tương tư hoài vọng kiếp người

Ngỡ giây phút tìm quên vào khoảng biếc

Cánh ôm choàng tha thiết đất chôn rau

 

Thuyền nằm bến. Biển xa ôm lũng núi

Biển mắc trong thông từng miếng xanh ngời

Biển tràn khắp gầm trời – cơn hồng thuỷ

Tai hoạ một thời… thương mãi đá mồ côi

 

Thuở lụt bể chết mấy đồng, mấy núi

Đứng chôn chân những rùa đá, voi chầu

Làng sót lại đôi vợ chồng

cũng không qua cái đói

Phút cuối cùng hoá đá, vẫn tìm nhau!

 

Không Tiên, Thánh lại đi vào huyền thoại

Chạnh niềm xưa, trai gái vẫn mang sầu

Bước hành hương ngẩn ngơ tìm dấu cũ

Hỏi mẹ già tóc cước trắng phau

 

Đôi lứa được theo tay mẹ chỉ

Mẹ xuống làng, vai trĩu gánh yêu thương

Chân héo gót, bước lần nghe nhịp thở

Thức dậy hồn Trống Mái thuở quê hương…

 

Văn Đắc

Với cát

                                                                    

Với cát, thời nhỏ cởi trần

Chạy trên cát

Ta lẫn vào với cát

Bây giờ tóc trắng

Ngồi trên cát

Ta lẫn vào với cát

Mấy bông hoa dừa nước

Nhìn ta cười tít mắt…

                                 

 

Lâm Bằng

Lời cất lên từ ruột sóng

 

Lời cất lên từ ruột sóng

Đá nhẫy mồ hôi

Ram ráp tuổi triệu năm non dáng đá

Mải miết bên nhau đôi cánh đơn côi.

Thuở hồng hoang, chim nào ăn nhả hạt

Hay big bang tung tóe lạc mảnh rơi.

 

Tình tứ chi

Mà đá rấn mồ hôi

Mà huyền thoại tìm neo vào vách núi

Đá..., và đá. Triệu năm rồi, không ngủ

Biển lùi xa, Trống Mái vẫn song đôi.

 

Đào Phụng

Trước Đền Độc Cước

 

Một thân đánh giặc khơi xa

Một thân giữ đất ông cha cho người

Đền Ông vị biển mặn mòi

Khói hương thơm một khoảng trời mồ hôi

 

Trước Ông xin lạy tạ đời

Đã gìn giữ chỗ thần ngồi vì ta

Để dân lên núi bây giờ

Tấm lòng có một thời xưa trở về!

Nguồn Văn nghệ số 20/2022

Tin liên quan

Nồng ấm tình quê

Có một bài thơ trong tập thơ BAY VỀ PHÍA BÃO (Nhà xuất bản Văn học) của Nguyên Hùng khiến tôi bị ám ...

NHÀ VĂN LÊ LỰU, BÁO CHÍ VĂN CHƯƠNG THẲM NỖI NGƯỜI

Trong một ngày mưa tháng sáu, dù bộn bề công việc, vợ chồng tôi đã thu xếp về thăm nhà văn Lê Lựu ...

Kho báu từ sự tàn nhẫn

Cha tôi là một người độ lượng và tốt bụng, chắc chắn là như thế. Chỉ tội ông sinh ra trong một gia đ ...

Miền đất thi ca

Bình Định được mệnh danh là Miền đất võ Xứ văn chương từ những thành tựu có tính “truyền thống” lâu ...

Hành trình lên “Những ngọn núi ngân vang”

Bạn đọc Việt Nam và thế giới đã biết đến nhà văn Nguyễn Phan Quế Mai, tác giả của 11 đầu sách sáng t ...

Ký ức làng

Mỗi khi về quê, hễ có tí thời gian rỗi là tôi lại ra đê sông Mã, dạo một vòng từ cống Đồng Quí xuống ...

Từng có cây cầu ở Tekka

...Tôi thở nặng nhọc khi đi qua trụ đèn giao thông trên đường Selegie. Ở cái tuổi già nua này, tôi p ...

Lên Cao Bằng uống chè Phja Đén

Phải nói rất tình cờ mà tôi có chuyến đi Cao Bằng đầu tháng tư năm, chuyến đi nay mang đến nhiều th ...

Mỗi năm một vụ ngô bầu

Bây giờ thì rừng Đền Hùng ngăn ngắt xanh, từ chân đền lên đỉnh núi Nghĩa Lĩnh đều là cây bản địa, kh ...

Chùm thơ Sengchanh Soukhasem (Lào)

Nhà thơ Sengchanh Soukhasem, sinh ngày 25 tháng 5 năm 1956 tại Viêng Chăn, Lào. Cử nhân Sư phạm Pháp ...

Có một đường Trường Sơn “đặc biệt”

Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, đường Hồ Chí Minh xứng đáng được gọi là huyền thoại với 5 ...

Vài suy cảm về người Thái ở Đà Bắc

...Bản Chàm (xã Tân Pheo) là bản văn hóa của người Thái ở Đà Bắc, hội tụ đủ những phẩm chất, những k ...