Buổi ấy, bầu trời chiều hạ


Trong bộ đồ pizama nâu tươm tất, thường mặc kể từ ngày nghỉ hưu, ông Sáu nức nủm chuẩn bị đón khách quý từ bên kia đại dương. Bây giờ trở về cuộc sống nông dân nơi đồng đất quê nhà, ông thấy thả thơi ngày tháng về già. Ai ngờ lại có khách xa nửa vòng trái đất tìm đến. Có chút rộn rạo trong tâm tưởng, nhưng ông vẫn giữ nét sinh hoạt thường nhật mỗi ngày. Đó cũng là nếp sống của người già chốn quê, ưa làm lụng cho đến ngày nhắm mắt xuôi tay. Khách đã vượt nửa vòng trái đất, thân tình đến thăm, mình cũng lấy cái thân tình vốn có của người Việt mà tiếp đón. Có sao đón vậy. Thực lòng. Không khách sáo, làm mày làm mặt.

 Hôm qua được trên báo về, rằng hôm nay có khách quý. Ông phải dậy sớm, tranh thủ ra phóng xe đồng, dặn dò bà vợ mấy điều về chăm sóc đám ruộng gieo giống nếp mới lại tạo được, rồi mới yên tâm về đón khách.

 Ngày xưa, lõm bõm được mấy câu giao tiếp bằng tiếng Nga, giờ khách đến từ Mỹ, ông phải lẩm nhẩm mấy câu tiếng Anh. Chưa đến chín giờ trưa, nghĩa là còn buổi sáng, ông phải dùng câu chào buổi sáng. Bất giác, ông vuốt bộ râu chăm tỉa của ông già Việt, tủm tỉa cười. Nụ cười hiền khô của ông già miền Trung, khuôn mặt rám nắng còn lưu những nét dễ thương. Lạ, không biết nguyên cớ từ đâu, cách răng, mỗi vùng đất trên mặt địa cầu, có một ngôn ngữ riêng, học phát âm đến sái quai hàm...

Kia rồi! Tiếng lao xao cùng bước chân rộn rập của một nhóm người ngoài đường xóm. Ông thấy ngốt ngát, muốn ngộp thở khi hiện ra trước ngõ, lênh khênh một ông già người Mỹ, nom như một thương gia. Mũ phớt rộng vành, áo xanh kẽ sọc đóng phăng, quần âu trắng, cùng vài ba người Việt đi theo. Có lẽ họ là cánh phóng viên được dịp tháp tùng lấy tin. Tất nhiên, ráo rức bu quanh họ, lũ trẻ con xóm này hớn hở lao nhao chỉ trỏ. Helo! Good morning! Mr Benton!... Môi ông Sáu tức thì bật ra mấy từ tiếng Anh đã nhẩm thuộc làu. Ốô... Xin chào! Chào ông Sáu Việt Nam anh hùng!... Hả? Ông Sáu mở to mắt kinh ngạc. Rổn rức. Sao cái tay Benton người Mỹ già này, nói tiếng Việt sõi thế nớ? Lại toàn âm sắc thổ ngữ miền Trung quê ông?


Xem bài đầy đủ trong thư mục Báo Văn nghệ >>>

Tin liên quan

Chùm thơ Pen Jeju, Hàn Quốc

Năm 2022 là năm kỷ niệm 30 năm thiết lập quan hệ ngoại giao Hàn Quốc – Việt Nam. Cũng qua 3 thập niê ...

Làng chài miền Tây trên Cao nguyên

“Tây Nguyên không chỉ là vùng đất kỳ ảo của những trầm tích văn hóa, của không gian đầy ...

“Con chữ bò ngang”, nghịch lý cuộc đời

​Sinh ra ở đời, đã là con người luôn có khao khát để vươn lên, khẳng định bản thân. Khi xưa, ngay cá ...

Tinh hoa ẩm thực văn hóa xứ Quảng

Không phải ngẫu nhiên mà mì Quảng ngày càng được nhiều người, nhiều nơi thích ăn, ngày càng được tru ...

Thơ Nguyễn Chu Nhạc

Cây trái mùa trĩu quả, lại có mùa hư không ...

KỶ NIỆM 75 NĂM NGÀY THƯƠNG BINH - LIỆT SỸ (27/7/1947 - 27/7/2022): Về miền ký ức

Nhân kỷ niệm 55 năm ngày thành lập Hội Văn nghệ giải phóng Trung Trung Bộ, 40 văn nghệ sỹ thời khán ...

Lòng mẹ rộng quá biển trời biên giới

Tri ân nguồn cội và những người có công với dân với nước là nguồn cảm hứng lớn trong văn học Việt Na ...

Xa rời lịch sử là nguy cơ tồn vong dân tộc

...Chỉ một gia đình như nhà chị Út Tiếp đã mất mát nhiều như vậy, hỏi cả đất nước này trong các cuộc ...

Sự tri ân không bao giờ đủ!

Cách nay gần chục năm, vào dịp kỷ niệm Ngày Thương binh - Liệt sĩ (27/7), tại thành phố Tam Kỳ, UBND ...

Khẩn trương để đất đai bớt “nóng”!

Cuộc đời làm báo giúp tôi có điều kiện đến được nhiều nơi của đất nước và cũng được tiếp xúc sớm bởi ...

Mùi hương của đất

«Anh cầu xin em, xin đừng bỏ anh lại một mình ...» Anh thì thầm nắm tay vợ một cách vừa như van lơn, ...

Hạ thong dong ngang phố

...Cuống quít mắt dài theo phố vắng, một dáng tất tả xa xa, một gánh hoa đong đưa chao nhẹ như đang ...